BÌnh thường thôi
Chuyên mục “Xã luận hội chẩn” kỳ này, HDB ấn tượng với câu nói nghe quá đỗi thân thương từ miền quê hương được thốt ra từ vị Phó Chủ tịch huyện Cẩm Xuyên(Hà Tĩnh) rằng: “Hệ thống điện ngầm bị hỏng, bóng đèn bị vỡ là do các múi nối bị ô xy hóa và thời tiết vùng này quá khắc nghiệt. Còn nhà trưng bày bị thấm nước là do khu nhà này không phải được xây dựng mới mà chỉ cải tạo lại nên nước thấm cũng là điều hết sức bình thường !
Hơn thế, khi các hạng mục bị hư hỏng nhưng cấp dưới không kịp thời báo cáo nên UBND huyện không biết để khắc phục” âu đó cũng là chuyện bình thường thôi!, như rất nhiều dự án, công trình khắp cả nước đã và đang được xây dựng khi đưa vào sử dụng chưa được bao lâu đã bị xuống cấp nghiêm trọng. Đến khi tìm hiểu ngọn ngành sự việc thì sự thoái thác trách nhiệm luôn được người có trách nhiệm tránh né.
Dư luận xã hội đã thường quen với bệnh thành tích trong rất nhiều ngành nghề. Đặt ra những chỉ tiêu thật cao, thật lý tưởng khi vào niên chế tài chính để nhận được ngân sách đầu tư thích đáng hay sự ư ái từ chính phủ. Nhưng khi đi vào thực hiện nghe chừng không đạt được, hay dân chúng kêu ca quá trời thì bắt đầu xin thoái lui, điều chỉnh lại những chỉ tiêu đã đặt ra mục tiêu!
Thì đây! NGành Điện lại xin được rút lui chỉ tiêu tổn thất 8% điện năng do Chính phủ đề ra đến năm 2010 phải thực hiện được đành đưa ra lời “hù doạ” rất mùi mẫn, thương xót “Nếu muốn đạt được chỉ tiêu tổn thất đó chỉ có cách cắt điện” trong bối cảnh các doanh nghiệp sản xuất đang phải ngậm bồ hòn làm ngọt sau quyết định tăng giá điện vào giờ cao điểm-Một cách lý tưởng hoá vấn đề rất đỗi bình thường như bao vấn đề nảy sinh khác.
Vấn đề bình thường thôi lại liên tục phát sinh đến nỗi quá thôi ư là bình thường là việc ban hành các văn bản quy phạm pháp luật song lại bị quy vào phạm luật trước tiên, đã bị cơ quan chức năng tuýt còi rồi mà vẫn cứ vượt đèn đỏ hoài của một vài nơi, cơ quan, ngành nghề cứ tiếp tục xảy ra. Điển hình là vụ xin tăng thu phi phương tiện giao thông tại hai thành phố lớn của đất nước lâu nay.
Có nhiêu vấn đề lớn lại trở nên bình thường?! Thực hiện nhiệm vụ của ngành không xong, trách nhiệm với nhân dân chưa thành lại hay điều chỉnh quyền lợi thuộc về cho ngành mình để người dân, doanh nghiệp, người tiêu dùng dành lấy phần thiệt thòi, nhưng khi bị chỉ trích thì luôn né tránh, đùn đẩy trách nhiệm lẽ nào cứ lặp đi lặp lại mãi thành chuyện bình thường?
Bình thường thôi! Hỡi câu nói thân thương của Xứ Nghệ trong văn hoá giao tiếp lẽ nào lại được hiểu thêm một nghĩa mới ngữ cảnh hôm nay?!
Thì cũng bình thường thôi!
* Để hiểu chi tiết xin đọc các liên kết màu đỏ-Thông tin từ các báo:Dư luận xã hội đã thường quen với bệnh thành tích trong rất nhiều ngành nghề. Đặt ra những chỉ tiêu thật cao, thật lý tưởng khi vào niên chế tài chính để nhận được ngân sách đầu tư thích đáng hay sự ư ái từ chính phủ. Nhưng khi đi vào thực hiện nghe chừng không đạt được, hay dân chúng kêu ca quá trời thì bắt đầu xin thoái lui, điều chỉnh lại những chỉ tiêu đã đặt ra mục tiêu!
Thì đây! NGành Điện lại xin được rút lui chỉ tiêu tổn thất 8% điện năng do Chính phủ đề ra đến năm 2010 phải thực hiện được đành đưa ra lời “hù doạ” rất mùi mẫn, thương xót “Nếu muốn đạt được chỉ tiêu tổn thất đó chỉ có cách cắt điện” trong bối cảnh các doanh nghiệp sản xuất đang phải ngậm bồ hòn làm ngọt sau quyết định tăng giá điện vào giờ cao điểm-Một cách lý tưởng hoá vấn đề rất đỗi bình thường như bao vấn đề nảy sinh khác.
Vấn đề bình thường thôi lại liên tục phát sinh đến nỗi quá thôi ư là bình thường là việc ban hành các văn bản quy phạm pháp luật song lại bị quy vào phạm luật trước tiên, đã bị cơ quan chức năng tuýt còi rồi mà vẫn cứ vượt đèn đỏ hoài của một vài nơi, cơ quan, ngành nghề cứ tiếp tục xảy ra. Điển hình là vụ xin tăng thu phi phương tiện giao thông tại hai thành phố lớn của đất nước lâu nay.
Có nhiêu vấn đề lớn lại trở nên bình thường?! Thực hiện nhiệm vụ của ngành không xong, trách nhiệm với nhân dân chưa thành lại hay điều chỉnh quyền lợi thuộc về cho ngành mình để người dân, doanh nghiệp, người tiêu dùng dành lấy phần thiệt thòi, nhưng khi bị chỉ trích thì luôn né tránh, đùn đẩy trách nhiệm lẽ nào cứ lặp đi lặp lại mãi thành chuyện bình thường?
Bình thường thôi! Hỡi câu nói thân thương của Xứ Nghệ trong văn hoá giao tiếp lẽ nào lại được hiểu thêm một nghĩa mới ngữ cảnh hôm nay?!
Thì cũng bình thường thôi!
Các liên kết cho bài bình luận này:
.http://vietnamnet.vn/xahoi/doisong/2009/08/863409/
.http://www.laodong.com.vn/Home/EVN-thung-luoi/20098/152204.laodong
.http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/08/3BA1288F/