Điển tích số Chín (9) và con Bò.
Điển tích số Chín (9) và con Bò.
Số Chín (9):
-Tượng trưng cho chín vị
thần linh
-Tượng trưng cho chín bậc Thiên đường
-Tượng trưng cho chín
vía trong số mệnh
-Tượng trưng cho chín tầng địa ngục
…….
“Đấy là quan niệm của các ông tổ gốc
Nho!”
BÒ:
Nhắc đến BÒ, dân xứ mình thường gán cho những thành ngữ chẳng lấy làm tốt đẹp gì khi gắn từ BÒ đi kèm trong lời nói thường nhật, sau sự ghi nhận là con vật cung cấp sức kéo nhưng cũng không thể được sánh bằng Trâu, bởi “Con Trâu là đầu cơ nghiệp” mà !?
Nào là “Ngơ ngơ như BÒ đội nón”, “Ngu như BÒ”,…
Hồi nhỏ, thường được nghe khi hễ người ta nhìn ai có cái trán, hay cái gáy có mấy thứ tóc con nó bị vát lên, vát xuống hay, vát xéo đều được đặt cho cái Trán, cái Gáy bị Bò liếm, xem như số kiếp cuộc đời cũng như tính tình cũng chẳng ra gì.
Dù cha ông có liên hệ chút thực tế nào hay không, chứ HDB bao năm chăn cả BÒ lẫn Trâu đều nhận thấy một điều. Cái chữ “Bò liếm” ngẫm nghĩ, thấy cũng lợi hại, sát thực!.
Cả Trâu lẫn Bò cùng ăn một đám cỏ. Trâu thì chầm chậm gặm kỹ từng đám cho đến khi cỏ trụi lủi hẳn. Còn BÒ thì cũng gặm, nhưng cứ gặm được mấy miếng, nói chính xác hơn là “Liếm” được mấy miếng là bỏ chạy.
Cũng là họ hàng nhai lại, nhưng khổ nổi là mỗi khi “BÒ liếm” rồi, thì thứ cỏ đấy Trâu chẳng thèm ăn được nữa dù có ngon ngọt, tốt tươi đến cỡ nào. Cái miệng Bò chắc trong mắt Trâu nghe cũng cay cay, đắng đắng!
Thế nên, hễ thấy Bò nhảy vào ăn trước thì đừng hòng Trâu để yên. Coi chừng kẻo bị xiên sừng gãy chân đấy Bò ạ. Bò biết nhưng vẫn thích nhảy xổ vào ăn trước. Có húc thì BÒ ta nhảy cẫng lên bỏ đi là xong.
Ở đời, cái gì thuộc về quy luật tự nhiên, không đi trái ngược với phong tục tập quán văn hoá, luật lệ, gia pháp thì được gán bởi những điều tốt đẹp. Còn nếu làm trái, không phù hợp với quy tắc ứng xử chung, luật pháp, gia thế… trong hay ngoài nước thì dù có chiếm lĩnh được vị thế chủ đạo của mình bằng hình thức này hay hình thức khác rồi cũng sẽ nhận được sự giễu cợt của thế gian bằng cách này hay cách khác để bảo vệ cái chân lý của mình trong cái sự ngô nghê của đời!.
Điều này thì dân mình quả thực sáng tạo!
Xem tiếp đoạn hội thoại sau:
Tại sao lại là số chín?! Tại sao lại là BÒ?! Ồ
không! Lưỡi BÒ chứ!
-Chín với Bò hay Lưỡi Bò đều thế cả.
Hừm; Chán bỏ
mạ! Ah ha! “Chín BÒ” cái ngữ của mình là “Chó Bìn” hà,ha, haha...
“Chó Bìn”,
CHó Bìn… mi cứ đọc lên xem nào!
-Đọc lên, đọc mấy lần cũng vậy thôi!
-Hừng! Mi đọc chữ đầu một lần, còn chữ sau đọc càng nhiều càng tốt!
-Cũng bình thường thôi ! chữ nói lái vậy có chi mô!?
-Thế là không được
rồi. Đọc lại lần nữa rồi thử lắng nghe cái âm thanh đó sẽ tưởng tượng ra được
điều gì ngay.
-À ha!... Quái khỉ! Ngộ ha!? Mi làm nó lộn ruột mất rồi!
(Bạn đọc không hiểu xin tạm gác lại nhé!)
-Mi ạ! Muốn ăn thịt BÒ thì
luôn phải thái mỏng tưng mới dễ nhai và nuốt nổi.
-Ừ! Muốn thái mỏng thì cần
phải có dao sắc và mỏng nữa.
-Uh!
-Nhưng càng thái mỏng chừng nào càng
thái càng dính!.
-Có chi mô mi kể tao lừ!?
-Khỉ mất gốc! “Thái Dính” đó
là chi rứa mi?
-Mi lại sáng tạo cho cụ tổ nói lái hả?!
-Dân Miền Trung
mà lị. Nhưng mi ạ. Mấy thứ này chỉ có cụ Tổ bên kia sính bái từ lâu. Chứ xứ mình
thì ít người thèm dùng lắm. Cho dù có sao, sang, tẩm sấy thơm như thính cũng khó
ăn lắm mi ạ….
-Uh. Lạy cụ, xin bái phục học trò đời thứ mười mấy ngàn nhà…
uyên thâm!
(Câu chuyện còn nhiều thứ nữa, nhưng
không được văn hoá xin không viết tiếp. Để hiểu thêm xin click "lưỡi bò” - (18/08) … xem tiếp và ngẫm nghĩ nhé!.)
Bạn đọc thấy thế nào?! Ừ hư! Rất! Chi là…Miền Trung!
Bạn đọc thấy thế nào?! Ừ hư! Rất! Chi là…Miền Trung!
Đệ tử thứ
Mười mấy ngàn đời