Tạm biệt Elizabest !
Sáng tới văn phòng, mới đặt tờ báo xuống vừa mua sáng nay xuống bàn làm việc. Chào hỏi vội mấy người đồng sở, rồi đi làm mấy việc linh tinh khác của một ngày mới.
Quay đầu lại định tán dóc một hồi cho có không khí, chợt bắt gặp cô bé lúc nãy vừa mới ân cần vui vẻ chào hỏi nay lại ngồi thừ ra một cục, mặt mày ủ dột, buồn rượi như vừa bị mất cắp. Đành thắc mắc: “Sao mới vui vẻ thế kia giờ lại ra nông nỗi này? Ai lại chọc tức em nữa rồi ?”. Cô bé vẫn không có dấu hiệu thay đổi trạng thái mà cứ như thể trời sắp sập tới nơi.
Quay đầu lại định tán dóc một hồi cho có không khí, chợt bắt gặp cô bé lúc nãy vừa mới ân cần vui vẻ chào hỏi nay lại ngồi thừ ra một cục, mặt mày ủ dột, buồn rượi như vừa bị mất cắp. Đành thắc mắc: “Sao mới vui vẻ thế kia giờ lại ra nông nỗi này? Ai lại chọc tức em nữa rồi ?”. Cô bé vẫn không có dấu hiệu thay đổi trạng thái mà cứ như thể trời sắp sập tới nơi.
Thói quen hay chọc khuấy của tôi lại bị kích động: “Ủa, mới được nghỉ xả hơi cho ngày tết của chị em nước nhà vẫn chưa mãn nguyện hay sao?”. Vẫn không nhúc nhích. Thấy vậy, cô bé bên cạnh cất tiếng mỉa mai: “Ngày tết của chị em, lại có thêm chiếc Elizabest mới toanh mà buồn thì hơi lạ. Chắc tại các anh cùng phòng quên tặng hoa cho chị gái xinh nhất phòng rồi”. Rõ khổ! Ngày chị em đã có tổ chức Công Đoàn, thanh niên lo rồi còn gì. Người yêu thì không phải. Thấy hơi lạ, liền tiếp lời: “Hay sợ mọi người đông quá không đủ khao anh em xe mới?” Chưa dứt lời, cô bé đã dằn giọng và đập ngay tờ báo xuống bàn:
-Xe với chả cộ! Có thể không được đi nữa đây này.
- Sao?! Mẹ sợ tai nạn không cho đi à?.
Cô bé trợn tròn đôi mắt như pháo hoả xa:
-Mẹ mà dám không cho đi hả? Xe em mua ai dám cấm?
-Vậy vì lý do gì?
-Không biết!
Nói rồi cô bé đứng phắt dậy, bỏ lại những ánh mắt e dè nhìn nhau, tiếng cười ngặt nghẽo. Tôi vẫn cứ nghĩ chắc ai lại chọc tức cô bé hay viết bậy bạ gì đó lên tờ báo của tôi. Liền chạy tới bàn cầm lên lật ngược lật xuôi cũng chẳng thấy gì. Hỏi mấy người có chọc tức cô bé không thì cũng nhận được câu trả lời không! Cô bé hồi nãy lên tiếng mỉa mai lại chọc tôi:
-Người ta quan tâm anh đến thế mà chỉ một ngày thôi cũng chẳng quan tâm đến người ta thì bực mình là phải rồi.
- Thôi chết! Cô đừng nói bậy nữa.
Mặc cho cả phòng cười ồ lên, tôi cứ lật xem cho hết các trang báo xem có ai viết bậy bạ ở đâu đó không. Nhưng chẳng có bút tích nào lưu lại. Bất giác cái sở trường đọc báo, cập nhật tin tức lại phát huy tác dụng. Dừng mắt lại cái tin mà Bộ nọ vừa đưa ra quy định sắp tới sẽ cấm những người thấp bé nhẹ cân không được cưỡi xe máy trên 50 cc. Thì ra lý do là đây! Tôi thông báo phát hiện cho mọi người. Cô bé miệng mồm như tép nhảy kia lại mai mỉa: “Gớm! cứ hay lo xa, đúng là lẩn thẩn rồi! Các anh lo quan tâm dùm đi!”
Khổ thân cô bé có cái mặt xinh như hoa hậu kia lại có chiều cao chỉ 1,42m. Ngày tuyển dụng vào cơ quan cũng may là con em trong ngành nên mới được nhận vào làm việc. Là con gái cưng, lại phải đi làm xa nhà hơn trăm cây số. Tuần nào chưa về thăm nhà là bố mẹ gọi điện hỏi thăm, xin lãnh đạo cho về nhà ngay. Cũng chỉ vì cái chiều cao khiêm tốn nên đến bây giờ vẫn chưa có ai để ý. Lũ em út vào làm cùng lúc đều đã lấy chồng hết. Tủi thân là phải rồi, lại hay dỗi hờn như trẻ con nên mọi người càng lại cành hay chọc quê. Bấy lâu nay nó vẫn chỉ đi chiếc 82-96, mà đứng nhón hết các ngón chân cũng chỉ có một chân chạm đất khi cưỡi xe. Nhà có đủ điều kiện sẵn sàng mua cho chiếc xe tay ga nào nếu nó vừa ý. Khổ nỗi chọn mãi cũng chỉ có chiếc Elizabest là nó có thể cưỡi được và rất… hợp với dáng em!
Kể ra, cái bộ này cũng lạ thật. Chiều cao, cân nặng có liên quan gì đến tai nạn giao thông cơ chứ? Người ta thấp bé nhẹ cân là do sinh ra vào thời kỳ đói kém nên bị suy sinh dưỡng mà trở nên còi cọc, hoặc vì lý do di truyền hay bệnh lý nào đó. Tai nạn giao thông xảy ra thường do ý thức chấp hành luật giao thông kém của người tham gia giao thông. Phóng nhanh, vượt ẩu, rồi tình trạng say xỉn do uống nhiều bia, rượu không làm chủ được tay lái. Chứ thấp bé nhẹ cân, mà đầu óc luôn tỉnh táo thì làm sao mà để xảy ra tai nạn được?. Lại thêm ngực lép cũng bị cấm luôn. Hà thế, cắt cần câu cơm của người ta còn hơn là bắt người ta đi bộ hàng chục cây số để tới sở làm việc. Tôi cứ thắc mắc. Cô bé bẻm mép kia lại lên tiếng: “Cả anh nữa. Cứ lo chuyện viễn vông! Người ta đã ban hành quyết định thực thi đâu mà lo”. Anh chàng hay kích động phụ nữ ngồi trong góc phòng bây giờ mới lên tiếng:
-Không lo sao được! Cô không thấy hầu như mọi quy định tư dự thảo cho đến khi thi hành đều không có mấy thay đổi đó sao?
- Tôi thì mong sao họ đề ra quy định, những chàng bẻm mép, đẹp trai ra đường cứ lạng lách, lượn lờ trêu chọc mấy cô gái cũng nên cấm không cho đi máy luôn.
-A, cái cô này! Cô cũng lo đi là vừa. Ngực lép cũng không được đi Elizabest đâu cô nhá. Chỉ mỗi được cái chân…dài.
-Mắc mớ gì đến anh. Chân dài thì đã sao nào? Ngực lép thì đã sao!? Vớ vẩn.
-Hừ!... Chân dài mà đi ra đường cứ mặc váy ngắn, ngắn… thế kia, có khi còn dễ gây tai nạn nhiều hơn ấy chứ.
Cô bé bẻm mép kia mặt mày ửng đỏ, tức tối mà chẳng nói nên câu nào nữa. Anh chàng được thể cười sung sướng, rồi vờ ghé vào tai tôi nói nhỏ nhưng cố tình để cho cô bé nghe:
-Nếu quy định này được thực thi, thì làm sao mà kiểm soát được ai ngực lép, ai ngực căng khi tham gia giao thông anh nhỉ!?
-Họ chỉ kiểm soát khi chưa cấp bằng lái xe hay khi đứng tên mua xe thôi.
-Nhưng những người đã sở hữu đầy đủ mấy thứ đó rồi làm sao bây giờ? Sắp tới bên giao thông chắc họ phải lập thêm mấy cái trạm tương tự như mấy trạm thu phí nữa thôi!
-Để làm gì?...
-Để đo ngực chị em nhà mình! Khi đó chắc vui lắm anh nhỉ. Cứ nghĩ tới việc đo ngực chị em mà buồn cười.
-Chú mày nữa. Suy diễn lung tung.
-Ừ! Thì lúc đó sáng ra qua mấy cái trạm như vậy, mình lại nhìn thấy mấy chị em được các anh giao thông với lỉnh kỉnh dây nhợ để xem chị em nào đủ điều kiện tham gia giao thông trên xe máy phân khối lớn chứ sao.
-Chú mày sáng tạo quá đấy.
-Thì mình cứ tưởng tượng ra vấn đề mà đề phòng đi chứ. Anh thử nghĩ coi. Nếu khi mà chị em bị dắt vào trạm đó quá đông thì làm cách gì cho nhanh nhỉ?
-Thôi đi chú mày. Cứ lo xa, họ nhìn là đủ biết rồi cần gì phải đo.
-Anh hai lại lầm lẫn rồi. Không ít chị em vẫn độn ngực đấy thôi. Độn đủ thứ đấy anh ạ!.
-Thì dùng máy mà soi! Nếu ban hành quy định ắt phải có cách kiểm soát chứ.
-Ha ha ha… Anh nói em sáng tạo nhưng anh sáng tạo quá đi mất. Máy móc chỉ có thể kiểm soát có cái gì đó trong người thôi, chứ làm sao biết phân biệt được độ dày, mỏng của lớp vải bông độn trong đó hả ông anh?
-Không lẽ phải dùng tay, thế thì phiền phức lắm.
-Chứ sao?! Máy móc nào làm thay được. Mối nguy lo quá lớn cho chị em nhà mình rồi. Ai ngờ cái khát khao bấy lâu nay lại trở thành mối lo lớn.
-Cứ suy nghĩ như em, thì cái quy định này khi ban hành ra vô tình khuyến khích chị em đi nâng ngực ấy à?
-Anh hai suy luận cũng đúng. Nhưng em nghĩ, không khéo chị em sẽ đua nhau đi lấy chồng hết. Phen này thì hết chê ỏng, chê eo.
-Để làm gì? Em cứ nghĩ như bấy lâu nay họ không thèm lấy chồng ấy -Tôi ngạc nhiên.
-Ôi thôi ông anh ơi! Chả trách đến giờ vẫn phòng không, cô đơn, gối chiếc. Lấy chồng cũng là cách cải thiện vòng một đấy ông anh ạ. Lại an toàn tuyệt đối. Khỏi phải lo dao kéo, silicon làm hỏng…
-Đúng là cái thằng...
Anh chàng cười hả hê, không nói tiếp câu chuyện nữa. Tôi cũng không muốn đề cập tới mà làm gì. Chừng nào họ đưa ra quyết định thực thi thì hẵng hay. Riêng cô bé kia lúc nãy giờ vẫn ngồi lặng im trong tức tối, mặt màu như bốc hoả, không nói nửa lời… Còn cô bé mặt mày ủ dột kia bây giờ mới quay lại than thở: Chắc em phải tạm biệt chiếc Elizabest thôi!.
Hết một ngày, rồi hai ngày… trôi qua cả phòng chúng tôi không ai nói chuyện với ai nữa như thể chờ đợi cái quyết định kia đã ban hành thực thi hay chưa? Nhưng chưa ban hành mà công sở của chúng tôi đã lạnh lẽo đến khó ngờ rồi, không rõ đến lúc đó sẽ như thế nào nữa? Có khi, không chỉ cô bé tội nghiệp phòng tôi phải nói lời tạm biệt chiếc Elizabest thôi đâu!...
21/10/2008
Hàn Dân Biểu
-Xe với chả cộ! Có thể không được đi nữa đây này.
- Sao?! Mẹ sợ tai nạn không cho đi à?.
Cô bé trợn tròn đôi mắt như pháo hoả xa:
-Mẹ mà dám không cho đi hả? Xe em mua ai dám cấm?
-Vậy vì lý do gì?
-Không biết!
Nói rồi cô bé đứng phắt dậy, bỏ lại những ánh mắt e dè nhìn nhau, tiếng cười ngặt nghẽo. Tôi vẫn cứ nghĩ chắc ai lại chọc tức cô bé hay viết bậy bạ gì đó lên tờ báo của tôi. Liền chạy tới bàn cầm lên lật ngược lật xuôi cũng chẳng thấy gì. Hỏi mấy người có chọc tức cô bé không thì cũng nhận được câu trả lời không! Cô bé hồi nãy lên tiếng mỉa mai lại chọc tôi:
-Người ta quan tâm anh đến thế mà chỉ một ngày thôi cũng chẳng quan tâm đến người ta thì bực mình là phải rồi.
- Thôi chết! Cô đừng nói bậy nữa.
Mặc cho cả phòng cười ồ lên, tôi cứ lật xem cho hết các trang báo xem có ai viết bậy bạ ở đâu đó không. Nhưng chẳng có bút tích nào lưu lại. Bất giác cái sở trường đọc báo, cập nhật tin tức lại phát huy tác dụng. Dừng mắt lại cái tin mà Bộ nọ vừa đưa ra quy định sắp tới sẽ cấm những người thấp bé nhẹ cân không được cưỡi xe máy trên 50 cc. Thì ra lý do là đây! Tôi thông báo phát hiện cho mọi người. Cô bé miệng mồm như tép nhảy kia lại mai mỉa: “Gớm! cứ hay lo xa, đúng là lẩn thẩn rồi! Các anh lo quan tâm dùm đi!”
Khổ thân cô bé có cái mặt xinh như hoa hậu kia lại có chiều cao chỉ 1,42m. Ngày tuyển dụng vào cơ quan cũng may là con em trong ngành nên mới được nhận vào làm việc. Là con gái cưng, lại phải đi làm xa nhà hơn trăm cây số. Tuần nào chưa về thăm nhà là bố mẹ gọi điện hỏi thăm, xin lãnh đạo cho về nhà ngay. Cũng chỉ vì cái chiều cao khiêm tốn nên đến bây giờ vẫn chưa có ai để ý. Lũ em út vào làm cùng lúc đều đã lấy chồng hết. Tủi thân là phải rồi, lại hay dỗi hờn như trẻ con nên mọi người càng lại cành hay chọc quê. Bấy lâu nay nó vẫn chỉ đi chiếc 82-96, mà đứng nhón hết các ngón chân cũng chỉ có một chân chạm đất khi cưỡi xe. Nhà có đủ điều kiện sẵn sàng mua cho chiếc xe tay ga nào nếu nó vừa ý. Khổ nỗi chọn mãi cũng chỉ có chiếc Elizabest là nó có thể cưỡi được và rất… hợp với dáng em!
Kể ra, cái bộ này cũng lạ thật. Chiều cao, cân nặng có liên quan gì đến tai nạn giao thông cơ chứ? Người ta thấp bé nhẹ cân là do sinh ra vào thời kỳ đói kém nên bị suy sinh dưỡng mà trở nên còi cọc, hoặc vì lý do di truyền hay bệnh lý nào đó. Tai nạn giao thông xảy ra thường do ý thức chấp hành luật giao thông kém của người tham gia giao thông. Phóng nhanh, vượt ẩu, rồi tình trạng say xỉn do uống nhiều bia, rượu không làm chủ được tay lái. Chứ thấp bé nhẹ cân, mà đầu óc luôn tỉnh táo thì làm sao mà để xảy ra tai nạn được?. Lại thêm ngực lép cũng bị cấm luôn. Hà thế, cắt cần câu cơm của người ta còn hơn là bắt người ta đi bộ hàng chục cây số để tới sở làm việc. Tôi cứ thắc mắc. Cô bé bẻm mép kia lại lên tiếng: “Cả anh nữa. Cứ lo chuyện viễn vông! Người ta đã ban hành quyết định thực thi đâu mà lo”. Anh chàng hay kích động phụ nữ ngồi trong góc phòng bây giờ mới lên tiếng:
-Không lo sao được! Cô không thấy hầu như mọi quy định tư dự thảo cho đến khi thi hành đều không có mấy thay đổi đó sao?
- Tôi thì mong sao họ đề ra quy định, những chàng bẻm mép, đẹp trai ra đường cứ lạng lách, lượn lờ trêu chọc mấy cô gái cũng nên cấm không cho đi máy luôn.
-A, cái cô này! Cô cũng lo đi là vừa. Ngực lép cũng không được đi Elizabest đâu cô nhá. Chỉ mỗi được cái chân…dài.
-Mắc mớ gì đến anh. Chân dài thì đã sao nào? Ngực lép thì đã sao!? Vớ vẩn.
-Hừ!... Chân dài mà đi ra đường cứ mặc váy ngắn, ngắn… thế kia, có khi còn dễ gây tai nạn nhiều hơn ấy chứ.
Cô bé bẻm mép kia mặt mày ửng đỏ, tức tối mà chẳng nói nên câu nào nữa. Anh chàng được thể cười sung sướng, rồi vờ ghé vào tai tôi nói nhỏ nhưng cố tình để cho cô bé nghe:
-Nếu quy định này được thực thi, thì làm sao mà kiểm soát được ai ngực lép, ai ngực căng khi tham gia giao thông anh nhỉ!?
-Họ chỉ kiểm soát khi chưa cấp bằng lái xe hay khi đứng tên mua xe thôi.
-Nhưng những người đã sở hữu đầy đủ mấy thứ đó rồi làm sao bây giờ? Sắp tới bên giao thông chắc họ phải lập thêm mấy cái trạm tương tự như mấy trạm thu phí nữa thôi!
-Để làm gì?...
-Để đo ngực chị em nhà mình! Khi đó chắc vui lắm anh nhỉ. Cứ nghĩ tới việc đo ngực chị em mà buồn cười.
-Chú mày nữa. Suy diễn lung tung.
-Ừ! Thì lúc đó sáng ra qua mấy cái trạm như vậy, mình lại nhìn thấy mấy chị em được các anh giao thông với lỉnh kỉnh dây nhợ để xem chị em nào đủ điều kiện tham gia giao thông trên xe máy phân khối lớn chứ sao.
-Chú mày sáng tạo quá đấy.
-Thì mình cứ tưởng tượng ra vấn đề mà đề phòng đi chứ. Anh thử nghĩ coi. Nếu khi mà chị em bị dắt vào trạm đó quá đông thì làm cách gì cho nhanh nhỉ?
-Thôi đi chú mày. Cứ lo xa, họ nhìn là đủ biết rồi cần gì phải đo.
-Anh hai lại lầm lẫn rồi. Không ít chị em vẫn độn ngực đấy thôi. Độn đủ thứ đấy anh ạ!.
-Thì dùng máy mà soi! Nếu ban hành quy định ắt phải có cách kiểm soát chứ.
-Ha ha ha… Anh nói em sáng tạo nhưng anh sáng tạo quá đi mất. Máy móc chỉ có thể kiểm soát có cái gì đó trong người thôi, chứ làm sao biết phân biệt được độ dày, mỏng của lớp vải bông độn trong đó hả ông anh?
-Không lẽ phải dùng tay, thế thì phiền phức lắm.
-Chứ sao?! Máy móc nào làm thay được. Mối nguy lo quá lớn cho chị em nhà mình rồi. Ai ngờ cái khát khao bấy lâu nay lại trở thành mối lo lớn.
-Cứ suy nghĩ như em, thì cái quy định này khi ban hành ra vô tình khuyến khích chị em đi nâng ngực ấy à?
-Anh hai suy luận cũng đúng. Nhưng em nghĩ, không khéo chị em sẽ đua nhau đi lấy chồng hết. Phen này thì hết chê ỏng, chê eo.
-Để làm gì? Em cứ nghĩ như bấy lâu nay họ không thèm lấy chồng ấy -Tôi ngạc nhiên.
-Ôi thôi ông anh ơi! Chả trách đến giờ vẫn phòng không, cô đơn, gối chiếc. Lấy chồng cũng là cách cải thiện vòng một đấy ông anh ạ. Lại an toàn tuyệt đối. Khỏi phải lo dao kéo, silicon làm hỏng…
-Đúng là cái thằng...
Anh chàng cười hả hê, không nói tiếp câu chuyện nữa. Tôi cũng không muốn đề cập tới mà làm gì. Chừng nào họ đưa ra quyết định thực thi thì hẵng hay. Riêng cô bé kia lúc nãy giờ vẫn ngồi lặng im trong tức tối, mặt màu như bốc hoả, không nói nửa lời… Còn cô bé mặt mày ủ dột kia bây giờ mới quay lại than thở: Chắc em phải tạm biệt chiếc Elizabest thôi!.
Hết một ngày, rồi hai ngày… trôi qua cả phòng chúng tôi không ai nói chuyện với ai nữa như thể chờ đợi cái quyết định kia đã ban hành thực thi hay chưa? Nhưng chưa ban hành mà công sở của chúng tôi đã lạnh lẽo đến khó ngờ rồi, không rõ đến lúc đó sẽ như thế nào nữa? Có khi, không chỉ cô bé tội nghiệp phòng tôi phải nói lời tạm biệt chiếc Elizabest thôi đâu!...
21/10/2008
Hàn Dân Biểu