Bờ Đông Sông Hàn

Photobucket

10:31:00 | Posted in | Read More »

Tương tư

Photobucket

10:29:00 | Posted in | Read More »

Thênh thang cuộc sống

Photobucket

10:25:00 | Posted in | Read More »

Hoài phố đêm

Photobucket

10:23:00 | Posted in | Read More »

Nhật ký đời thường

Photobucket

10:21:00 | Posted in | Read More »

Khoảnh khắc thư giản

Sắc thái tư tình

10:21:00 | Posted in | Read More »

Nhật ký đời thường

Sắc thái tư tình

10:19:00 | Posted in | Read More »

Ngẫu hứng phát chẩn


Khi xã hội được tiếp cận được nhiều thông tin hơn, tất thảy các vấn đề bạn đưa ra đều được soi chiếu dưới nhiều chân giá trị khác nhau. Sự lựa chọn hay định hướng nhiều khi mang tính chất đại diện bề mặt, nhưng nó hàm ý cho tính cá nhân hoặc riêng lẻ cho từng đối tượng được hướng tới. Song để thuyết phục được sự ủng hộ đa số cần phải thoả mãn được những trật tự logic của sự phát triển.






20:51:00 | Posted in | Read More »

Ngẫu hứng phát chẩn

Trong muôn sự(thứ) xấu xa của người, ta cũng cố gắng nhìn nhận ra một vài điều tốt, để người nhận thấy cần phải sống tốt hơn!

20:50:00 | Posted in | Read More »

Tôi!?

Tự thuở sinh ra ấy là tôi!
Chẳng hiểu vì sao sống ở đời.
Lớn lên nhờ sữa hương đồng nội.
Tắm gội tâm hồn nước gương soi!.....
(Chờ poste sau nhé, giữ bản quyền mà lị!)

10:24:00 | Posted in , | Read More »

Cái túi quần của thẳng nhỏ (Trọn vẹn tác phẩm)


Thằng nhỏ cầm chiếc quần lên ngắm ngắm, nghía nghía. Đôi tay mân mê từng thớ vải, lật qua, lật lại nhìn trước nhìn sau miệng xuýt xoa thầm cám ơn mẹ vì niềm ao ước bấy lâu nay đã được mãn nguyện. Nó không mặc vào ngay xem có vừa vặn như lời mẹ nó nhắc đi nhắc lại từ lúc đặt vào tay nó, mà cứ ướm thử trước sau hoài.
Chả gì thì hôm nay cũng là ngày sinh nhật nó. Bố nó lại vừa mới đi công tác xa về. Tiện thể cả nhà đi siêu thị mua sắm một ít đồ dùng để làm tiệc sinh nhật cho nó thết đãi bè bạn. Khỏi phải nói là nó vui mừng đến cỡ nào. Chắc chắn trong bữa tiệc thết đãi bạn bè chiều nay, nó tha hồ khoe với chúng bạn bộ áo quần nhiều túi nhất của nó.



Bất chợt nó ngồi thụp xuống, ngồi lật từng chiếc nắp túi quần ra xem. Lật giở hết hai cái nắp quần sau, hai cái hai bên bắp vế mà chẳng thấy miệng túi đâu cả. Rồi đến hai cái túi phía trước hông cũng vậy. Chỉ thấy mỗi đường chỉ may đè lên trên các miệng túi. Nghĩ chắc người thợ may chưa cắt chỉ miệng túi, nên nó lộn ngược cái quần từ trong ra ngoài, rốt cuộc chẳng thấy cái đáy túi nào cả. Duy nhất có mỗi cái túi con con, hơi sâu nằm lọt vào trong cái túi giả phía trước hông phải. Cái mặt nó trở nên ỉu xìu, tỏ ra thất vọng….



Trong phòng ngủ, mẹ nó mệt nhoài nằm nghỉ sau cuộc lựa chọn những món hàng ở siêu thị trong bộ đồ minijuyp trắng. Nó lủi thủi bước vào, mặt mày thểu não, vứt cái quần xuống rồi ngồi ngay bên cạnh giường, miệng lúng ba lúng búng buông cái giọng nũng nịu: “Quần chả có cái túi nào cả. Chán bỏ xừ!”. Mẹ nó nghe thấy, nghiêng người quay mặt lại hỏi:



- Sao vậy con? Quần nhiều túi thế kia sao lại bảo không?.



-Mẹ xem kìa! Có mỗi cái túi con con thôi à.



Mẹ nó dùng cái chân khèo lên, đưa tay với lấy chiếc quần, lật qua, lật lại, nhìn trước, ngó sau một lúc rồi gật gù: Uh. Toàn là túi giả không à! Rồi lấy tay xoa xoa cái đầu thằng nhỏ nói:



-Thôi, ngoan nào, hôm sau mẹ mua cho cái khác nhiều túi hơn.



Nó nghe thấy như mở cờ trong bụng, đáp ngay:



-Thật thế không hả mẹ?!



-Thật mà!



-Mẹ nhớ hứa thật đó.



-Ừ. Thật chứ!



Nó cầm chiếc quần lên định mặc vào, nhưng lại nhìn thấy cái túi con con là lạ liền đưa ra trước mặt mẹ và hỏi:



-Cái túi quần này để làm gì hả mẹ?



-Thì để đựng chứ để làm gì nữa !?



-Bé xíu thế này thì biết đựng cái gì bây giờ?



-Thôi! Đi hỏi bố ấy! Để mẹ nghỉ lát!



Thằng nhỏ lại ỉu xìu ngồi co mình một góc giường. Mẹ nó cũng không biết là dùng để đựng cái gì nữa, mặt mày thêm chút bực bội vì đang mệt mỏi, lại phải trả lời những câu hỏi không đâu của thằng nhỏ thì ông chồng mang chiếc quần lững sáu túi mở cửa bước vào hỏi:



-Có chuyện gì mà mẹ con om sòm thế?



-Anh trả lời con đi kìa, mệt quá! -Bà vợ cau có đáp:



Ông chồng bước lại ngồi bên thằng nhỏ vỗ về: Có chuyện gì vậy con?



Nó lại nũng nịu:



-Quần chẳng có cái túi lớn nào như của bố cả! Chỉ được mỗi cái túi con con à!



-Đưa bố xem nào!



-Bố xem đi!



-Uh! Chẳng có cái túi lớn nào cả.



-Thế cái túi con con này thì đựng được cái gì hả bố?



Ông bố tủm tỉm cười rồi trả lời thằng nhỏ:



-Thì đựng bất cứ thứ gì mà đời sống vợ chồng cần!



-Vậy những thứ gì thì vợ chồng cần hả bố?.



-Bất cứ thứ gì mà vợ chồng cần dùng hằng ngày ấy.



-Đều có thể để vào trong này à



-Ừ!



-Nhưng bé xíu thế kia làm sao mà để lọt vào được?



-Thì mình chỉ để những thứ bỏ lọt vào được thôi!...



Bà vợ nằm trên giường nghiêng người quay lại, quắc mắt, mắng chồng:



-Anh giải thích cho con sao kỳ quái thế?!



-Chứ giải thích thế nào nữa?



-Giải thích cho con gì mà kỳ cục quá!



Ông chồng dỗ dành thằng nhỏ:



Thôi! Con ra phòng ngoài chơi đồ chơi đi, hôm sau mình đi mua cái khác nhiều túi hơn. Thằng bé dạ vâng một tiếng rồi lầm lũi bước đi. Đợi nó ra khỏi phòng, ông chồng bấm nhẹ chốt cửa. Bước lại cạnh giường, đứng trước mặt bà vợ, đưa hai ngón tay vào trong cái túi con con phía trước hông phải kẹp ra một cái túi condom, rồi nằm xuống bên cạnh bà vợ. Gác cánh tay trái qua đầu bà vợ, còn tay phải cầm cái túi condom phây phẩy trước mặt giải thích: “Cái túi đó là để đựng cái này này. Có mỗi chuyện bé xíu cũng không giải thích được cho con!”



Bà vợ ra vẻ dỗi hờn:



-Cái đó thì để ở góc tủ đầu giường hay nơi đâu chả được!.



-UHM! Sao lại để nơi nào chả được! Người ta thiết kế quần đã ngụ ý rồi chứ!



-Thiết kế cái đó mà làm gì? Để trong ví không kín đáo hơn sao?



-Nhưng bất tiện khi dùng!



-Bất tiện cái nỗi gì! Thích thì cứ đưa ra mà dùng, vợ chồng chứ đâu phải người ngoài mà cứ để vào đó!?



-Nhưng khi chỉ một người thích thì đây là điều chúng ta dễ nhận ra và hiểu nhau chứ!



-Ý anh là, khi muốn thì cứ để vào đó thầm nhắc nhở nhau?



-Chứ sao nữa. Em thấy phương Tây họ giáo dục vấn đề đó tế nhị không?



-Thôi em hiểu rồi! Thì ra cái túi của thằng nhỏ là sử dụng vào mục đích này đây!



….



Đà nẵng: 04/09/2009



Trang Tuấn



11:54:00 | Posted in , | Read More »

Cái túi quần của thằng nhỏ



Thằng nhỏ cầm chiếc quần lên ngắm ngắm, nghía nghía. Đôi tay mân mê từng thớ vải, lật qua lật nhìn trước nhìn sau miệng xuýt xoa thầm cám ơn mẹ vì niềm ao ước bấy lâu nay đã được mãn nguyện. Nó không mặc vào ngay xem có vừa vặn như lời mẹ nó nhắc đi nhắc lại từ lúc đặt vào tay nó, mà cứ ướm thử trước sau hoài.


Chả gì thì hôm nay cũng là ngày sinh nhật nó. Bố nó lại vừa mới đi công tác xa về. Tiện thể cả nhà đi siêu thị mua sắm một ít đồ dùng để làm tiệc sinh nhật cho nó thết đãi bè bạn. Khỏi phải nói là nó vui mừng đến cỡ nào. Chắc chắn trong bữa tiệc thết đãi bạn bè chiều nay, nó tha hồ khoe với chúng bạn bộ áo quần nhiều túi nhất của nó.


Bất chợt nó ngồi thụp xuống, ngồi lật từng chiếc nắp túi quần ra xem. Lật giở hết hai cái nắp quần sau, hai cái hai bên bắp vế mà chẳng thấy miệng túi đâu cả. Rồi đến hai cái túi phía trước hông cũng vậy. Chỉ thấy mỗi đường chỉ may đè lên trên các miệng túi. Nghĩ chắc người thợ may chưa cắt chỉ miệng túi, nên nó lộn ngược cái quần từ trong ra ngoài nhưng chẳng thấy cái đáy túi nào cả. Duy nhất có mỗi cái túi con con, hơi sâu nằm lọt vào trong cái túi giả phía trước hông phải. Cái mặt nó trở nên ỉu xìu, tỏ ra thất vọng….


Trong phòng ngủ, mẹ nó mệt nhoài nằm nghỉ sau cuộc lựa chọn những món hàng ở siêu thị trong bộ đồ minijuyp trắng. Nó lủi thủi bước vào, mặt mày thểu não, vứt cái quần xuống rồi ngồi ngay bên cạnh giường, miệng lúng ba lúng búng buông cái giọng nũng nịu: “Quần chả có cái túi nào cả. Chán bỏ xừ!”. Mẹ nó nghe thấy, nghiêng người quay mặt lại hỏi:


- Sao vậy con? Quần nhiều túi thế kia sao lại bảo không?.


-Mẹ xem kìa! Có mỗi cái túi con con thôi à.


Mẹ nó dùng cái chân khèo lên, đưa tay với lấy chiếc quần, lật qua, lật lại một lúc rồi gật gù: Uh. Toàn là túi giả không à! Rồi lấy tay xoa xoa cái đầu thằng nhỏ nói:


Thôi, ngoan nào, hôm sau mẹ mua cho cái khác nhiều túi hơn.


Nó nghe thấy như mở cờ trong bụng, đáp ngay:


-Thật thế không hả mẹ?!


-Thật mà!


-Mẹ nhớ hứa thật đó.


-Ừ. Thật chứ!


Nó cầm chiếc quần lên định mặc vào, nhưng lại nhìn thấy cái túi con con là lạ liền đưa ra trước mặt mẹ và hỏi:


-Cái túi quần này để làm gì hả mẹ?


-Thì để đựng chứ để làm gì nữa !?


-Bé xíu thế này thì biết đựng cái gì bây giờ?


-Thôi! Đi hỏi bố ấy! Để mẹ nghỉ lát!


Thằng nhỏ lại ỉu xìu ngồi co mình một góc giường. Mẹ nó cũng không biết là dùng để đựng cái gì nữa, mặt mày thêm chút bực bội vì đang mệt mỏi, lại phải trả lời những câu hỏi không đâu của thằng nhỏ thì ông chồng mang chiếc quần lững sáu túi mở cửa bước vào .....
                                            (Còn tiếp...)


10:52:00 | Posted in | Read More »

Đừng nghĩ thành phố đang ngủ yên!

Khởi đầu ngày mới, nếu cứ phải thức dậy lúc 6 giờ, ra khỏi nhà lúc 6 giờ 30 để tới công sở kịp lúc 7 giờ. Nghỉ trưa lúc 11 giờ, về nhà lo cơm nước (có thể tranh thủ nghĩ lại văn phòng), nghỉ ngơi chốc lát rồi trở lại sở làm việc. Chiều tan sở lúc 5 giờ… Dòng người hối thúc dòng xe, nối đuôi nhau đi học, đi làm, đón đưa con cái…. khiến ta cứ nghĩ cuộc sống đang quá gấp gáp, chật vật với những cuộc đua vô hình của xã hội thời đại.
Vậy mà, có những lúc ta cứ nghĩ cả thành phố đang ngủ yên!

Không phải là khi đêm tối khuya khoắt. Cũng không phải khi chỉ có hai ta ở góc công viên. Càng không phải khi ta nằm nghiêng ở nhà!
Đó chính là những lúc một trong hai ta được nghỉ ca làm.
Anh hay em đang chờ đợi một cuộc điện thoại hay một cái tin nhắn. Để một trong hai ta mãi lang thang một mình chờ đợi người hết ca.

Khi đó, cảm giác trống vắng đã bỏ mặc khả năng quan sát của ta, khiến ta quên hết sự chuyển dịch của cuộc sống xung quanh mình. Hình như thành phố đang ngủ yên!? chỉ còn mình ta ngơ ngẫn, thẩn thờ lang thang!.
Có những lúc, cả hai ta bên nhau, giữa chốn đông người sôi động.

Vậy mà, ta cứ ngỡ cả thành phố đang ngủ yên!
Đó là những ngày chúng ta mới quen nhau. Hẹn hò nơi quán xá, cà phê. Chỉ sau mấy câu hỏi xã giao, ánh mắt dò xét. Thế rồi cả hai ta lại rơi vào trong tĩnh lặng. Biết nói gì nhiều hơn khi tất cả mới chỉ bắt đầu?
Cho tới lúc gần gũi đến thân tình. Những lần gặp gỡ nhiều hơn. Những cuộc nói chuyện sôi nỗi và thú vị hơn. Và khi ta đã hiểu về nhau để cùng trao đổi, chia sẻ để nói nên lời thân thương nhất: “I love you !...” thì dường như trái đất đang ngừng chuyển xoay. Cảm giác trong ta, dường như thành phố đang ngủ yên! Dù con tim ta đang rạo rực chờ đợi câu trả lời từ phía bên kia.

Khi đã nhận lời yêu thương, để mỗi sớm tối cùng nhau hò hẹn. Rong ruỗi khắp chốn phố phường. Vậy mà, vẫn có những lúc hai ta không tìm kiếm được tiếng nói chung. Em dỗi hờn, nũng nịu. Anh than vãn, thở than. Lúc này, hình như thành phố đang ngừng chuyển động và, dành khoảng lặng cho hai ta suy nghĩ! Thôi, cố gắng hiểu và chia sẻ cùng nhau nhiều hơn nhé.….

Hình như thành phố đang ngủ thật em ạ! Em hãy đến đây, đến quán cà phê chúng mình vẫn thường hò hẹn đó. Hãy chọn thời điểm vào lúc đầu giờ chiều hay chạng vạng tối em nhé. Góc quán chúng mình ngồi ngắm phố phường vào những giờ này sao vắng vẻ người đến vậy? Cả không gian sôi động thường ngày, giờ sao lại tĩnh mịch đến lạ thường?! Những bản nhạc chúng mình thường nghe vẫn được cất lên nhưng sao da diết thế? Phải chăng vì nhớ em, lo cho em nên tâm trạng đang hoà tấu cùng bản nhạc cho thêm phần đậm đà, thi vị.
 Anh cũng không biết nữa! Cảm xúc lúc này, anh chỉ nhìn thấy qua ô cửa kính, những tia nắng hời hợt xuyên qua mấy cành me, sấu trước hiên. Dưới con phố, thoắt ẩn, thoắt hiện vài bóng người cưỡi xe chạy vụt qua. Chốc chốc vài tiếng khua của ngưòi quét rác cất lên leng keng…
Âm thanh hỗn tạp của cuộc sống đang va đập vào trạng thái suy nghĩ nhưng tâm tư không nghĩ gì khác về chuyện của chúng mình. Anh không thể thiếu em thật rồi!. Lại càng không thể xa em được, dù cả hai ta vẫn còn nhiêu điều chưa thực sự thống nhất. Nhưng anh tin, niềm tin của chúng mình, tình yêu của chúng mình sẽ hoá giải tất cả để hai ta mãi mãi được bên nhau. Bởi sự hiểu biết, sẻ chia và cảm thông sẽ đem lại cho tình yêu sự vĩnh cửu. Đúng vậy không em?. Anh muốn hét thật lớn giữa đất trời này. Nhưng , anh không muốn em phải giật mình rúng động!
Đừng nghĩ thành phố đang ngủ yên!
                                       Đà nẵng đêm 26/09/2008

12:16:00 | Posted in | Read More »

Thư viết cho những người bạn ! (Phần I)

Thư viết cho những người bạn!



1.



Em ạ! Giờ đây anh đã thực sự xa rời cái sự hào nhoáng của phố phường nhộn nhịp. Dưới những ánh đèn đường đêm đêm vẫn hằng soi tỏ cho cả anh và em dạo chơi trên mọi nẻo đường. Đưa chúng ta đến với nhau ở những cuộc hẹn hò, nơi quán cà phê sau mỗi buổi làm về. Mang hơi ấm đến bên nhau nơi những quán ăn nhà hàng quen thuộc hay cùng nhau dạo chơi với những thiên thần bé bỏng trên những hồ bơi, bãi tắm...giờ đây chỉ còn lại mình em với những niềm vui, nỗi buồn của chính mình.



Anh nhớ, nhớ rất nhiều. Nhớ những ánh mắt dỗi hờn, đến từng cái nũng nịu khi anh lỗi hẹn hay phạm vào một lỗi lầm nho nho nhỏ khiến em phải quặn lòng đau vì tình yêu em dành cho anh như thể anh đã dành trọn trái tim cho người khác mà quên đi một hình ảnh người em thân thương nhất đang dành hết nỗi nhớ, sự quan tâm sâu sắc trong từng khắc để chỉ nghĩ về riêng mình anh thôi.



Những tưởng cuộc sống êm đềm, hạnh phúc dường như viên mãn của chúng mình đã mãi mãi tồn tại trên cõi đời này như trái đất xưa nay vẫn vậy. Và một ngôi nhà ấm cúng luôn rộn ràng tiếng cười nói không chỉ của hai ta mà hễ bất cứ ai nhìn vào cũng trầm trồ ca tụng…



Thế mà, đường đột buộc anh phải rời khỏi cái nơi thân thương ấy để chôn chặt cuộc đời mình ở một nơi xa xôi nào đó. Song cuộc sống đâu đã chấm dứt với anh. Hạnh phúc cũng chưa thể rời bỏ được anh. Và cái quyền yêu thương của anh đối với em vẫn còn mãi mãi.



Nhưng em biết đấy. Ở chốn xa xôi này anh lại tìm lại được nhiều thứ, ngẫm nghĩ thêm được nhiều điều, nhận lấy biết bao nhiêu điều hiểu biết về cuộc sống thân thương này. Em biết không? Nơi đây đã cho anh nhớ lại những giây phút khi chúng mình bên nhau trong các buổi dã ngoại về thôn dã. Em nhớ không? Với đôi tình nhân nào khi yêu nhau không biết về những chòm sao bắc đẩu, hùng tinh! Và em đã từng giật mình hoảng sợ, nép vào lòng anh khi bất chợt nhìn thấy những chòm sao chổi vụt sáng băng qua đêm tối hãi hùng. Điều đơn giản đó anh vẫn được thưởng thức nơi đây hằng đêm. Thêm vào đó anh đã thấu hiểu và làm bạn với rất nhiều người với đầy đủ các thành phần trong xã hội mà xưa kia anh hay em đều muốn lánh xa, xem đó là những thành phần bất hảo, bất bình thường hay ở dưới đáy thượng tầng của xã hội…



Có thể em đã nói đúng rằng anh đã phạm phải sai lầm. Từ bỏ một cuộc sống vinh quang, giàu có, danh tiếng, chức vụ hay con đường tiến tới những điều đó cũng quá gần khi anh đã chuẩn bị, đã sở hữu đầy đủ những yếu tố cần thiết. Thế nhưng không, anh không thực hiện được hay không muốn thực, và sai lầm đã xảy ra đúng như em nghĩ…



Thế nên, cái nhà tù là nơi anh phải đối mặt hàng ngày với nỗi buồn vô tận. Thiếu vắng tình thân, cách ly với đời sống của xã hội. Nhưng ở đó anh lại có thể nhận ra rằng mình đã phạm tội như thế nào và cần phải sống sao cho tương xứng với khoảng thời gian còn lại, ít ra cũng hiểu thêm về những triết lý cuộc sống đạo đức xã hội để nói lại với người đời, hậu thế một vài lời hối lỗi với nhân gian.



Vậy thì, em đã lầm! Anh không phải là tù nhân, nếu phải vậy thì anh cũng không ân hận, không oán trách vì điều này là không may mắn đối với cuộc đời anh, nên thành ra nông nỗi này. Mà anh phải nói rằng đó là cơ hội may mắn cho anh để anh được sống tốt hơn mà thôi.



Không! Anh chọn cuộc sống xa thành phố với mong muốn của anh đưa được tri thức, công nghệ đến với các buôn làng, thôn bản, để phục vụ đời sống đồng bào còn nghèo khó. Có thể anh phải gắn cuộc đời nghiên cứu của mình vào nơi này, và rất có thể các công trình khoa học của anh sẽ được triển khai thực hiện với niềm hy vọng nhỏ nhoi là vực dậy nền kinh tế, chính trị xã hội nơi đây. Góp phần làm nên tổ quốc tươi đẹp rạng ngời.



Chắc em sẽ nghĩ rằng: Đó là cái lý tưởng ngây ngô, điên rồ của anh khi tất cả mọi người đều chọn nơi phố phường đầy đủ tiện nghi, cuộc sống vật chất lẫn tinh thần đầy đủ để thực hiện mọi kế hoạch cho tương lai.



Vậy thì, em đã lầm thêm một lần nữa! Đơn giản, anh muốn xa rời cuộc sống bon chen nơi phố phường xa hoa đầy cạm bẫy để về lại nơi chốn thôn quê nơi anh đã từng sinh ra để thực hiện những kế hoạch còn lại của cuộc đời mình. Anh không muốn chứng kiến những cuộc chia tay với vô vàn lý do vớ vẩn mà cái lối sống hưởng thụ vật chất hay những trào lưu tầm thường đang làm xói mòn nền tảng đạo đức xã hội, nền nếp gia phong rồi lại đến với anh. Và, và rất nhiều lý do nữa anh không thể, không thể nói hết được…nhưng đủ để em hiểu ra.



Là em hay anh, là bạn là tôi, là bất cứ ai, khi đọc những dòng này ít nhiều cũng nhận ra rằng mỗi chúng ta có ít nhiều tâm tư như vậy. Nhưng đừng hồ đồ mà nói rằng đó là một lũ hư hỏng, tệ bạc hay thiếu nhân cách, lý tưởng sống trong thời đại ngày nay. Tất thảy đó đều chỉ muốn nói lên mục đích, sự chọn lựa lối sống, lý tưởng, hoài bão của mỗi người trong cuộc sống hôm nay. Càng không thể mọi việc xảy ra đối với họ hoàn toàn là sai lầm mà rất có thể chính sai lầm đó đã cho họ thêm một cách nhìn mới về cuộc sống muôn màu này. Đơn giản đó là một sự chọn lựa có ý thức! Ý thức tự chủ!



Thư tôi viết cho rất nhiều người. Xin đừng hiểu chỉ có riêng tôi!



(Bài viết còn hai phần nữa, cáo lỗi chưa thể Poste lên một lúc được vì nhiều lý do khác nhau! Nhưng tin chắc có nhiều thứ bất ngờ và thú vị lắm!)



09:36:00 | Posted in | Read More »

Con chuột,cột điện và nhành cây trứng cá! (4)

Thi thoảng em sang phòng nhờ vả mấy thứ vặt vãnh. Trao đổi thêm mấy câu chuyện linh tinh. Bữa em khoe vừa kiếm được khách hàng dùng sản phẩm của hãng em đang tiếp thị. Hôm em nói đang nhờ mấy anh bạn gửi cho ít hàng qua đường hàng không để bán cho mối quen. Nhưng có hôm lại nghe em kháo với cả xóm trọ. Sau ca làm chiều, có mấy ông Tây mời đi ăn, hát karaoke. Em nói chuyện, trao đổi, nghe, nói được khá nhiều câu tiếng Anh với khách. Em khoái chí khoe khoang: Họ nói mình hiểu được kha khá, nhưng mình nói họ chỉ hiểu được câu: “ I love you thôi!”. Nói rồi, em cười phá lên vì sung sướng!...
Một hôm, ngồi uống cà phê tối một mình, về đến phòng cũng đã quá muộn. Xe dừng chưa kịp chạm chân xuống đất đã nghe tiếng em, đứng bên cạnh cây cột điện như một bóng ma mờ mờ, tỏ tỏ buông lời chào hỏi: “Anh Phương uống cà phê về rồi ạ. Chat với bạn xong rồi sao?”. Tôi ngớ người chưa hiểu mô tê gì cả. Em đã thanh minh: “Em cũng ngồi trong quán đó, cái bàn phía trong ấy!. Ngồi cùng anh bạn của em đó. Thấy khách khứa vắng vẻ quá nên anh ấy cứ thúc về hoài. Em bảo khi nào thấy anh về thì về luôn!”
-Thế à!?
Tôi trả lời bâng quơ, cố gằng nhớ lại những hình ảnh trong quán lúc nãy. Thì ra lúc ở quán, chỉ còn lại mỗi hai bàn có khách ngồi thôi. Một là em với bạn trai ngồi trong góc tối tối, mờ mờ kia. Và một, chỉ có mình tôi đang chăm chú trên chiếc laptop. Thế mà tôi chẳng thể nhận ra em. Em nói, vui đùa trong cái trạng thái vui vẻ, thanh tao chứ không như mấy hôm trước tôi bắt gặp ở khu trọ. Cái nhõng nhẽo, điệu đà của con gái, cách làm duyên, sự thẹn thùng chắc chắn đã khiến chàng trai đã say nồng, mê man trong cách làm tình, làm tứ khi em sà vào lòng. Bao nhiêu lời dịu ngọt, mặn mà lại tuôn ra từ miệng em. Thi thoảng chàng trai ngã người về phía sau dang rộng hai cánh tay tựa lên thành ghế, hít hà một hơi thật sâu sau vài động tác em đưa tay vuốt từ phía trong bắp vế lên, hay choàng tay ôm eo nhõng nhẽo rồi lại buông ra mân mê cái vòng bụng của chàng.
Hình như đó là chàng trai mới quen của em. Trông có vẻ lịch sự, bảnh bao hơn nhiều những gã tôi gặp. Chàng bảo em: “Anh em về phòng nói chuyện đi. Khách khứa ở đây cũng đã về hết rồi!”. Em lắc đầu quầy quậy: “Thôi! Ngồi lát rồi anh em mình về luôn!” Chàng có vẻ thất vọng sau vài lần hối thúc em không thành.
Vừa bước xuống xe mở cổng, vừa suy miên man suy nghĩ. Em vẫn đứng dưới nhành cây trứng cá bên cạnh cột điện chiếu sáng ngay lối vào phòng. Vẫn trong bộ áo quần tôi thường thấy, cứ nhún nha nhún nhẩy, nói cười khinh khích với tôi. Cái màu trắng của áo lẫn trong màu da nõn nà của em phía trước ngực cứ run rẩy tưng tưng như khiêu khích. Mở cửa phòng, quay ra chiếc dắt xe vào vờ như không để ý gì nhiều đến em. Em tặc lưỡi, nói trống không: “Gì mà kì cục thế?!”. Nói rồi, em moi chiếc điện thoại trong túi quần chật chội ra, lao chạy về phía khoảng đất trống bấm điện thoại lên nói chuyện với ai đó. Tôi chỉ kịp nghe câu: “Anh đứng chổ nào? Bên cây trứng cá sao? Để em chờ mãi! Có tới thì nhanh nhanh lên!”. Dắt xe vào phòng. Nhìn đồng hồ đã quá 12 giờ đêm!….

Dạo này, khu trọ trở nên tĩnh lặng hẳn. Đám sinh viên thì về quê chưa mấy đứa vào. Mấy người thất nghiệp lâu nay đã tìm được việc mới. Khu trọ không thấy tụ tập nói chuyện nhiều nữa. Tôi cũng ít khi về phòng trọ sớm hơn. Sau ca làm chiều, thường tụ tập bạn bè nhậu nhẹt chút đỉnh. Đêm trước, sau một trận nhậu đã ngà ngà hơi em. Về đến đầu cổng, dự tính trút bầu tâm sự rồi mới vào phòng. Thoáng thấy em vẫn còn đứng trước cửa phòng nhìn ra. Thấy tôi, em với hỏi:
-Anh đi làm về trễ thế?!
-Làm về nhậu nhẹt chút đỉnh nên về trễ.
-Nhậu nhẹt có em út rót bia không?-Em lại khiêu khích tôi.
-Thích em về phòng trọ thôi!.
-Thật không?!
-Thật mà.
….
Ngật ngưỡng dắt xe vào phòng. Người đã thấm mệt vì men bia. Đẩy tung cánh cửa sổ, thả lỏng mình mẩy xuống giường mà chẳng thèm buông màn. Gối cao đầu nhìn đối diện qua khung cửa sổ. Phía bên kia em vẫn còn chong đèn đứng trước hiên phòng. Trong cái men say ngà ngà, ánh mắt bắt đầu loá đi vì bóng đèn đường lấp ló trên nhành cây trứng cá. Phía trước, cái cột điện khẳng khiu, mờ mờ, ảo ảo như trêu ngươi trước những làn gió mơn man. Giấc ngủ cứ ngây ngất với những cái trở mình.
Thi thoảng loài dơi đớp mồi húc vào mái tôn đồm độp, cùng với tiếng sột soạt trái cây trứng cá rơi trên mái nhà khiến tôi giật mình, mà bao lần cứ ngỡ là loài chuột đang đua nhau cắn phá. Tôi nằm ngủ trong trạng thái cân bằng động, giữa suy nghĩ về loài chuột, cây cột điện, nhành cây trứng cá và men say. Ừ! Lại là chuột! con chuột! Nó nằm im trên bắp vế chứ đâu! Tôi cứ mơ mơ màng màng rồi lại tủm tỉm cười nghĩ về nó. Nó không chạy, không ngoe nguẩy, mà sao cái cảm giác nhồn nhột mân mê mãi trên khắp thân thể tôi?!. Tệ hơn, nó lưu lại trong trí nhớ để rồi tôi cứ mãi suy nghĩ với những câu hỏi tại sao về loài chuột. Giấc ngủ của tôi đã say say nồng nồng, sâu thẳm cùng loài chuột từ lúc nào không hay!
Từ đêm qua dường như tôi không còn mơ…! (….!?)
      
Sinh nhật ngày bố khai
Đà nẵng 25.08.2009
Lê Trang Tuấn

08:18:00 | Posted in | Read More »

Con chuột,cột điện và nhành cây trứng cá(3)

Nhành cây trứng cá

    Buổi sáng, nghỉ làm. Bước ra đường hít thở không khí trong lành. Dưới nhành cây trứng cá em đang quét dọn đám quả đỏ mọng, rơi rớt xuống đường sau một đêm loài dơi hoang đớp mồi. Thứ quả trứng cá khi rơi xuống đất nó phựt bung ra. Cái vỏ chỉ nứt toác một đường nho nhỏ hình mu rùa, để lộ rõ với cơ man nào là những hạt lấm chấm với những thớ thịt vàng ươm, sình ra nhầy nhụa.
Khi ăn, nó có cái vị ngầy ngậy, vị ngọt nhợt nhạt của thịt quả, thêm cái cảm giác lợn cợn khi nhai của hạt. Nhai xong nuốt vào tận cổ họng lại nhận ra được cái vị hơi đắng đắng, chát chát, nhưng cũng khiến cho biết bao bọn trẻ con, lẫn người lớn thích thú vặt ăn khi buồn buồn cái miệng.
Khi vỡ, mỗi quả chứa đến hàng ngàn hạt bé nhỏ bắn thành từng vệt, từng tia tứ tán trên mặt đường như thể đang đi tìm một mảnh đất màu mở khác để sinh sôi nảy mầm chồi mới. Trong vô vàn hạt đó, số mầm chồi phát triển thành cây con chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nhưng cái loài cây trứng cá này, đến lúc trưởng thành thì cho hoa, cho quả quanh năm. Có lẽ, đó là quy luật sinh tồn của tạo hoá. Nếu không, đất đai nào đủ cho nó phát triển, sinh sôi….
Vẫn trong chiếc áo hai dây màu trắng, chiếc quần Jean ngăn ngắn, em điệu bộ cúi xuống quét dọn mớ rác rưỡi sau một đêm khá là mệt mỏi. Chiếc áo hai dây cũng không chịu đựng nỗi sức nặng của toà thiên nhiên đang phát đi dấu hiệu xuống cấp, buộc em vừa cúi mình quét, lâu lâu phải thò tay chỉnh đốn cái thắt nơ trước ngực, bằng cách kéo rộng ra phía trước, để đôi gò bồng đào lọt xuống như thể đang soi kỹ lại có dấu tích nào lưu lại làm hỏng mất thẩm mỹ không. Mái tóc xoã xuống vừa che lấp khuôn mặt, em hất mạnh sang một bên trong thao tác đứng dậy nghỉ ngơi chốc lát. Nhìn thấy tôi tiến lại gần, em tủm tỉm cười ra vẻ e thẹn, rồi cũng hỏi lấy mấy câu
-Anh Phương hôm nay không đi làm à?
-Ừ! Sáng nay anh nghỉ. Chiều mới làm.
-Anh có vẻ đi làm nhiều nhỉ? Thấy vắng nhà suốt.
-Cũng bởi công việc nhiều, mà người làm thì ít.
Thêm dăm ba câu hỏi xã giao nữa, em khoe tôi: Con chuột hôm trước em đã nhờ người chụp được rồi. Con chuột bé tý thế sao mà kinh. Anh bạn lấy cái gậy đập một nhát, nó đang ngo ngoe, chúi dúi cái mũi xuống đất đã bị em lấy nhành cây trứng cá kẹp cứng ngắc. Có lò nướng là em nướng trui luôn cho bỏ ghét. Tôi đáp lại: “ Thấy chuột ngo ngoe chạy đang tâm kẹp chết nó luôn, sao hôm trước lại sợ vậy?”. “Không! Sợ nhất là chuột chạy lung tung ấy. Chứ đè được rồi thì kẹp chết luôn chứ để nó chạy làm gì!?”. Tôi chỉ biết tủm tỉm cười với em. Em cũng cười cười khinh khích.
Lâu lâu, tôi lại thấy em đón tiếp mấy người khách lạ về ở cùng. Bữa thì em bảo có cô em họ tới ở nhờ. Bữa thì anh trai xuống chơi. Họ tới ở hằng ngày, hằng đêm nhưng không bao giờ họ làm quen với ai trong khu trọ này. Họ đến, họ đi, giờ làm, giờ nghỉ chẳng giống một ai. Kẻ đi, người ở, biến căn phòng trọ của em trở về đúng nghĩa của nó. Thậm chí, nhiều lúc em giao luôn chìa khoá cho họ, đỡ mất công phiền em, đợi, chờ…
Một chiều chủ nhật. Lang thang trong khu phố. Thấy phòng em khá đông khách khứa đến chơi. Có đủ cả nam lẫn nữ. Người ngồi trong phòng không đủ, tràn ra lề đường ngồi quây quần nhìn vào trong. Em dọn mấy thứ đồ ăn nhẹ và hoa quả cho mọi người cùng ăn. Thấy tôi đi ngang qua, em rối rít mời. Tôi cũng cầm lấy mấy quả mận nhỏ vân ve đưa lên miệng cắn. Cái cảm giác căng mọng của quả mận làm tôi ứa nước miếng nhễ nhại. Em ngồi ngay chính cửa, trong bộ áo quần tôi thường thấy. Nhìn tôi ăn mận có vẻ khó khăn, em khung khích cười: “Chà con trai ăn mận không quen ha!”.
Nói rồi em co cái chân ngồi kiểu phật lên, cúi đầu ép sát vào đầu gối cái ngực đang căng căng, tưng tức để gọt thêm máy quả bưởi mời mọi người ăn. Áp lực của đầu gối đẩy cái gò bồng đào căng phồng và lệch sang một bên, làm hổng một đường sâu thăm thẳm phía trước ngực mà chiếc áo hai dây không che kín nổi. Đang nhai quả mận chua lè, bất chợt tôi nhìn thấy trên cái bắp vế của em, phía trong vùng da nhạy cảm nhất là hình hài cái đuôi chuột đang ngo ngoe cùng đôi chân đang trong xu thế chạy tiến vào trong. Một hình xăm tinh xảo! Rất nghệ thuật! Nhưng bị khuất lấp bởi những tua rua trên cái lai cái quần Jean ngăn ngắn em đang mang đã che quá phân nửa. Thoáng chút mơ hồ, mông lung suy nghĩ, vờ cắn tiếp mấy quả mận đang cầm trên tay đầu óc tự nhủ thầm: "Thì ra con chuột ở đây chứ đâu mà tìm!"....(còn nữa)


Sinh nhật ngày bố ghi
Đà nẵng 25.08.2009
Lê Trang Tuấn

09:00:00 | Posted in | Read More »

Con chuột,cột điện và nhành cây trứng cá! (2)

Cột điện.


Cột điện.
Sau một tháng nhận công việc mới. Tôi quyết định thuê phòng trọ ra ở riêng. Tuần đầu tiên, công việc vẫn còn bề bộn, nhiều thứ cần phải làm nên chẳng để ý gì nhiều đến xung quanh. Dù nơi đây chẳng còn xa lạ đối với tôi hơn mười năm qua. Ngày trước, phòng trọ đối diện ngôi nhà tôi ở có cái cột điện chiếu sáng và cây trứng cá được trồng ngay trước cửa ra vào. Bây giờ, đối diện phòng trọ tôi ở vẫn là cái cột điện và cây trứng cá ấy, nhưng chỉ khác về góc nhìn.
Hết ca làm đêm, về đến phòng trọ. Dọn dẹp sơ qua căn phòng bé nhỏ. Thấy đường xá khu phố cũng không được sạch sẽ lắm vì cát, bụi của mấy cái nhà đang xây và lá cây trứng cá rụng nhiều sau những cơn mưa bất chợt của mùa hè. Tiện thể quét dọn luôn. Cứ quét, cứ dọn mà chẳng để ý gì. Cứ nghĩ hôm nay là những ngày đầu tuần, mọi người trong khu phố này đếu đi làm cả. Ai dè, thấy mình dọn dẹp cả khu nhà cùng đường có ai ở nhà đều xông ra dọn dẹp hết. Em liền lên tiếng: “Từ ngày về ở khu trọ này, lần đầu thấy thanh niên ra dọn đường, nên ai cũng đua nhau ra dọn hết trơn!” Không ngờ cái hành động bình thường thế mà hiệu quả thật. Chẳng cần hô hào, chẳng phải nguyền rủa mà đường xá khu phố ngày càng sạch sẽ hẳn lên…
Buổi tối, đang ngồi làm mấy thứ việc linh trên máy tính. Em sang gõ cửa mượn chiếc quẹt ga. Hình như, là ngày rằm hay mồng một gì đó. Ở chốn phố phường, đèn đường sáng cả đêm không để ý khó mà nhận ra chính xác lắm. Em làm nghề gì không rõ, nhưng cũng siêng năng hương đèn trong những ngày này lắm. Em hỏi thăm mấy câu xã giao. Rằng anh có phải là Phương hay không?! Làm nghề gì vậy?... Tôi cũng ậm ừ xác nhận cho cái tên không chính xác đó và nói với em làm về máy tính. Từ hôm đó, tôi cũng chẳng biết rõ em chính thức làm nghề gì nữa. Em nói, ngày trước thì tiếp thị bia, nay đi bán mỹ phẩm tại siêu thị. Sắp tới có lẽ em sẽ chung vốn với người bạn sẽ sang nhượng lại một quán nhậu đang làm ăn rất được, nhưng đang lo kiếm vốn để góp chung. Tôi tò mò: “Khoảng bao nhiêu?” Em đáp: “ Chỉ hơn hai chục một chút thôi!” “Chừng đó thì đâu phải là nhiều, nên sang quán mà làm cho ổn định. Thi thoảng anh rủ tụi bạn tới uống ủng hộ!...”
Kế hoạch em nói với tôi chưa được bao lâu và không rõ đã bắt tay vào thực hiện chưa?! Vào một đêm khuya khoắt, chỉ cách bữa nói chuyện cùng em chừng dăm ba hôm. Tôi đang nằm mơ màng ngủ. Tiếng chửi thề, la hét òm sòm đã đánh thức hẳn giấc ngủ của tôi. Nằm trên giường lắng nghe, nghĩ, chắc mấy chú sinh viên cùng phòng hay chọc ghẹo nhau nảy sinh mâu thuẫn lại đánh đuổi nhau như bữa trước. Không ngủ được, lại phải lắng nghe những lời chửi thề tục tỉu. Dậy mở cửa nhìn ra, phía bên kia chỉ có hai căn phòng còn đỏ điện. Căn phòng bên cạnh cột điện chỉ có thứ ánh sáng heo hắt về đêm buông qua tán cây trứng cá và tiếng lục lọi sột soạt của ai đó trong phòng. Em cứ ở phòng cô bé bên cạnh, chạy ra đường nhìn vào phòng mình, rồi lại chạy vào phòng cô bé bên cạnh liên tục. Thi thoảng còn nói vọng vào trong phòng với ai đó rằng: “Nhà tôi nghèo lắm. Không có gì mà lục lọi đâu!”…
Nghỉ mọi việc vẫn bình thường, nên đành chốt cửa lên giường nằm. Chưa kịp đặt lưng xuống, đã nghe loảng xoảng phía bên kia, cùng với lời chửi tục tĩu đối đáp lẫn nhau:
-Đồ con đĩ! Về đây không thì bảo!?
-Phòng tôi ở sao không về?!...
-Về ngay con đĩ! Về làm việc ngay!
-Chưa về! Giờ không thích!...
Chắc đã quá khuya để cô bé phòng bên đi ngủ. Em phải quay lại về phòng. Nhưng chàng trai lúc nãy giờ chửi thề đã không để cho cái sự không thích của em yên ổn. Hai người cứ lộn qua lộn vào như mèo vờn chuột. Em vào phòng rồi lại lộn ngược trở ra. Chàng chạy ra rồi lại chạy vào!. Làm ồn ào cả khu phố với những lời đối đáp không được văn hoá cho lắm.
-Con đĩ! Có vào không thì bảo!?
-Về đi, để người ta ngủ.
-Tao ngủ đây luôn! Con đĩ!
-Con đĩ cũng cần có lòng tự trọng! Đâu phải lúc nào cũng đĩ được!?
…..
Dường như chẳng ai để ý ngoài sự tò mò và mất ngủ của tôi. Cứ lộn ra, lộn vào, giằng co với em cho đến gần sáng, chàng trai mới lủi thủi ra về. Khu phố mới bắt đầu yên giấc.
Sáng ra, ngủ dậy hơi trễ. Cà phê, cà pháo cũng đã gần trưa. Làm vội bát cơm chuẩn bị đi làm. Đang dắt xe ra định dựng trước cửa. Bất thình lình, nghe tiếng phanh xe két kèn kẹt, chiếc xe suýt húc vào cột điện ngay cạnh phòng em. Chiếc xe chạy sau vụt lên phía trước chặn ngay trước mặt em và kịp quệt nhẹ vào chân khiến em đi cà nhắc. Chàng trai đứng trước phòng đợi em mở cửa. Em bước ngay sang phòng cô bé kế bên. Hình như gửi lại chiếc túi xách, rồi mới mở cửa mở phòng bước vào trong. Chàng trai đứng trồng cột điện trước phòng, lăm lăm ánh mắt đê tiện như muốn nhắc nhở em cái sự thèm khát từ hôm qua đến giờ trong vẻ hậm hực tột bực. Chàng rời khỏi chiếc xe của mình, rồi vội vàng đẩy chìa khoá xe mình vào ổ khoá xe của em, đang dựng ngoài lề đường. Chắc đang suy tính điều gì đây?!. Ngí ngoáy một hồi, cái khoá xe vẫn không mở được. Chàng bực bội đá mạnh vào chiếc manh, quay mặt bước vào phòng em. Mới đặt được một chân lên bậc tam cấp, em đã nhanh tay kéo cửa đóng sập. Chàng đưa tay nhanh như cắt, giữ chiếc cửa lại định bước vào trong. Em án ngữ giữ chặt ngay cửa và la lối:
-Ra ngoài để người ta thay đồ chứ!
-Đồ đĩ! Còn gì nữa đâu mà bày đặt!?
-Vô duyên! Đàn ông thanh niên mà chai mặt thế!?
-Giờ mới biết hả con đĩ!? Mày phải hiểu hơn ai hết rồi chứ!
-Bây giờ muốn gì?!
-Muốn gì thì mày biết rồi!
…...
Lại thêm một hồi lộn ra, lộn vào với căn phòng trọ, em quyết so găng cùng chàng trai ngồi lì ở phòng cô bé bên cạnh. Chàng trai bước ra, ngồi lên chiếc xe của mình đang dựng ngoài mép đường trồng cột điện tiếp, co chiếc khuỷu giò lên măn măn mấy chổ nhạy cảm, thi thoảng kéo vạt áo phía trước lên và nhìn vào phòng kêu gọi em như thách thức, miệng lẩm bẩm chửi rủa: “Coi chừng tao đó con đĩ! Mày chạy được đằng giời con ạ!”…
Chàng trai lăm le nhìn tôi. Chắc lúc nãy giờ chẳng để ý rằng tôi đang ngồi sẵn trên xe chờ đốt xong điếu thuốc rồi mới phóng đi làm. Chàng liếc xéo nhìn, vội rời khỏi chiếc yên xe lững thững bước đi về phía phòng em. Bây giờ thì tôi mới nhận diện hết bộ dạng của chàng. Cái dáng đi lững thững, thả bộ dạng rủng ra rủng rỉnh trên đôi mông cố nhô nhô ra như chú dê non. Khuôn mặt trái xoan ngăm đem với đôi ba vết sẹo nhỏ. Đôi mắt tinh ranh đang hiển hiện sự thèm khát đầy uất khí. Còn cái mũi to, thẳng dài-Điểm nhấn để cho những ai am hiểu chút ít về nhân tướng học, đoán biết được chàng đang sở hữu cái thứ gì đáng giá của đàn ông. Chàng vừa đặt tay xoa xoa vòng quanh trước bụng vừa bước đi trễ nãi, để chiếc quần Jean mang trễ đến độ cái thắt lưng đã tụt xuống tới điểm chốt khoá là cái hình mũi lộn ngược đang phô diễn một cách lộ liễu một đường thẳng gồ ghề, căng cứng ở phía dưới bàn tay…
Bẵng đi mấy hôm, dường như chẳng thấy có chuyện gì xảy ra. Trộm nghĩ, chuyện đến, đi trong tình cảm quá đỗi bình thường đối với em. Một chiều, đang ngồi làm việc trước phòng, thoáng thấy em đi làm về. Em vội chào trong ánh mắt e dè rồi bước nhanh vào phòng. Lát sau, có khoảng 4-5 chiếc xe máy lao tới dựng trước căn phòng em. Năm sáu con người kẻ đứng ngồi ngoài đường, người bước vào trong phòng. Ăn mang cũng không ra dáng lịch sự lắm. Gã mang áo quần sang trọng thì trông chẳng tươm tất tí nào. Lại thêm cái bụng bự chảng, khuôn mặt cục mịch ra dáng anh chị hơn đang ngồi trong phòng với em. Kẻ áo quần lấm lem bụi trần, có phần nhớp nhúa xem chừng còn non trẻ, khuôn mặt chẳng đến nỗi nào.
Tôi đoán già đoán non, chắc lại có chuyện gì xảy ra với em rồi! Nhưng tịnh không có một chút ồn ào nào như mấy hôm trước. Ngoại trừ, tôi nghe tiếng được, tiếng mất của người đàn ông ngồi trong phòng với em đang nhỏ to chuyện gì đó, câu trả lời của em với người đàn ông thì rõ ràng hơn chút đỉnh: “Em không còn mang nợ gì với anh nữa. Xong rồi là chấm dứt. Hôm nọ, anh tới đây lục lọi hết mọi thứ trong phòng, lại còn làm ầm ĩ lên. Em bảo, xem trong phòng có gì lấy được thì cứ mang đi...”. Chắc lại chuyện gái trai lăng nha lăng nhăng nên không để ý nhiều. Tôi bước vào phòng làm việc tiếp. Lát sau thì mọi thứ trở nên tĩnh lặng hơn khi bọn họ ra về.
Khoảng hai ba hôm sau, tôi lại được chứng kiến cái chàng trai hôm nọ đến với em. Không như lần trước. Hôm nay em đi làm về cùng chàng. Em mở cửa bước vào phòng. Chàng cũng bước theo. Thoáng nhìn thấy tôi, chàng tủm tỉm cười khía. Hai người nói chuyện qua lại thân mật hơn. Thi thoảng, còn chạy qua chạy lại phòng cô bé bên cạnh nói chuyện, trao đổi mấy chuyện vặt vảnh.
Đặt hộp cơm xuống bàn. Cái nóng nực đang làm thấm mệt hơn sau ca làm sáng. Tôi ngồi nhìn ra ngoài, đang chuẩn bị mở hộp cơm ra ăn, thì em hỏi với vào: “ Làm về muộn sao giờ mới ăn hả anh?!”. Tôi chưa kịp ừ một tiếng thì em đã đưa tay kéo cửa phòng đóng kín, sau khi tia ánh mắt dò xét nhìn xung quanh. Còn chàng trai thì đã chờ sẵn trong phòng từ lâu…
Ăn uống dọn dẹp xong đã quá chiều, lại thêm cái nóng oi bức, dù có muốn đánh giấc nghỉ trưa cũng không thể ngủ nổi. Ngồi trong phòng nhìn ra chỉ nghe tiếng lá rơi tí tách trong chang chang nắng lửa, cùng với tiếng ri rích của em với chàng trai. Đang bị thôi miên trước những cảnh tượng xung quanh. Bất thình lình, tiếng mở cửa giật mạnh từ phía phòng em. Ngước mắt nhìn, thấy chàng trai chỉnh sửa áo quần, ngó trước nhìn sau tỏ vẻ mãn nguyện. Em đứng nép mình bên cánh cửa liếc nhìn tôi, đưa tay đóng vội cái cửa. Chàng trai bước bước ra vỉa hè ưỡn mình khoan thai, vươn vai rồi lắc mạnh cái đầu sang trái phải. Mới lắc được một lần sang phải xong đã đụng đầu vào ngay cái cột điện nghe chừng cũng choáng váng. Chàng đưa tay sờ trán chửi thề: “Mẹ kiếp cái cột điện!” Em đẩy cửa ngó ra tiếp lời: “Đúng là… cái cột điện chết tiệt!” rồi đóng chặt cửa. Chàng quay đầu nhìn lại lườm đôi mắt mắt định nói điều gì đó nhưng rồi leo lên xe phóng đi. Tôi cũng hoa mắt không biết là cái cột nào nữa!?…
(còn phần cuối: Nhành cây trứng cá)

12:26:00 | Posted in | Read More »

Con chuột,cột điện và nhành cây trứng cá!

Con chuột.
Giữa trưa mùa hè nóng nực, vừa mới đặt chiếc laptop xuống giường sau một ca làm về. Chưa kịp thay bộ áo quần công sở đã nghe tiếng phụ nữ hớt ha hớt hải gõ cửa với cái giọng ẻo la, ẻo lả: Anh ơi! Anh gì ơi!.. Quay vội ra cửa, nhìn chưa rõ thân quen đã được kêu cứu: “Anh ơi! Anh sang đuổi giúp con chuột với. Gì mà kinh quá!”. Tiếng nhờ vả, thoáng chút ái ngại nhưng rồi cũng phải sang đuổi giúp em. Sau một hồi lùng sục hết mọi ngóc ngách căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông, vẫn không thấy chuột đâu đâu. Em cứ í a, í ới: “Đuổi giúp em đi, chứ mỗi lần thấy chuột là em khiếp đảm!”. Ngẫng đầu nói với em chưa dứt câu: “Người không sợ lại sợ chuột!”. Em đáp ngay tắp lự: “Không! Chuột nó mò vào phòng rồi lại leo lên nệm, lên gối là em cứ run run lên à!...”.
Vậy mà, lúc nãy giờ cứ nghĩ em lùng sục cùng tôi, ai dè em cứ đứng trên nệm, vươn mình ngang qua đầu tôi, đặt một tay chống bên bức tường, tay kia cầm cái que cứ khua khoắng như đang chăm chú đuổi chuột, để chiếc áo hai dây dành cho mùa hè phấp phỏm bay theo nhịp thở của lồng ngực và chiếc quần không thể ngắn hơn được nữa cứ vén dần lên theo sức vươn của em, để lộ cặp chân mơn mởn, trắng nõn và cuốn hút theo chiều nghiêng của thân hình. Tôi bất giác giật mình rồi tủm tỉm cười, nói với em: “Chắc nó sợ chạy mất rồi!” Em bảo: “Không! Chắc nó còn quanh quẩn đâu đây thôi!”. Cố gắng săn lùng thêm chút nữa, nhưng kết quả vẫn không thấy dấu tích của nó ở đâu, dù chỉ là chiếc đuôi ngo ngoe ở đâu đó. Em thúc tôi: “Hay nó chạy vào trong xó bếp nhỉ!?”
Tôi bước theo em vào trong xó bếp, bên cạnh là chiếc phòng tắm. Thật sự hơi ngại ngần khi phải trở thành thám tử bất đắc dĩ khám phá cái xó xỉnh này của phụ nữ. Nhưng thôi! Đã giúp thì giúp luôn. Lật qua lật lại mấy thứ dụng cụ trong đó, chẳng thấy tăm dạng chuột đâ. Chỉ thấy cái lỗ thoát nước đen lòm, em liền lấy cái que lúc nãy giờ cầm trên tay chọc chọc, ngoáy ngoáy một lúc rồi tủm tỉm cười nói với tôi: Hay là nó chạy tọt mất theo lối này nhỉ?!
Tôi ừ một tiếng trong cái thở dài thườn thượt. Em giục tôi: “Thôi anh về nghỉ trưa đi. Chắc nó chạy mất rồi đó!” Tôi chào ra về, và em không quên rối rít cảm ơn.
Trở về phòng. Tôi cứ tủm tỉm cái hành động sang đuổi chuột dùm. Chuột thì không thấy, nhưng hình như đã nhìn thấy cái đuôi ngo ngoe ở đâu đó. Có phải là mình đã nhìn nhầm hay là hoa mắt vì màu nắng, cái nõn nà hay là sự bất giác trong hồi hộp!?. Dù sao ta cũng phải nghỉ giấc để tối còn làm ca đêm! Thế rồi leo lên giường nằm nghỉ....

12:21:00 | Posted in | Read More »

Ngôn ngữ của nhân gian.


Chúa:
Chúa là thần linh, hay vị cứu tinh của nhân loại?!
Là gì đi chăng nữa, Chúa luôn thể hiện cho sức mạnh, sự thống trị đối với nhân gian!
Chúa! Danh xưng cho vị Vua của nước nhà thời Trịnh-Nguyễn phân tranh.
Ngoại trừ một khi chúng ta dùng từ nói lóng để thể hiện sự yếu hèn, thì từ Chúa được ví như gì chắc bạn đọc đã biết.
Nhưng đây tôi lại muốn bàn về từ Chúa khi nó đi kèm với một số loài vật!
Ong Chúa: Thể hiện cho sự sinh sản và thống trị bầy đàn.
Chúa tể rừng xanh: Sức mạnh thống trị của loài hổ, báo khi gầm thét hay in dấu trên dãy rừng xanh nào đó khiến bất cứ muông thú nào cũng hoảng sợ mà chạy tán loạn hay nằm im như chết.
Hổ mang Chúa:Đây là sự phát hiện tình cờ sau một chuyến tham quan!
Không hiểu cha ông mình có ngầm ý biểu đạt cho loài rắn hổ mang Chúa hay không?! Nhưng sự thực thì nó hiện hữu những sức mạnh không dễ loài vật nào có được!
-Sống ở những hang núi đá, rừng xanh.
-Ăn thì thức ăn chính chỉ mỗi là loài rắn hổ mang, hoặc đồng loại. Không ăn bất cứ loài gì khác.
-Độc tố: Khi bị hổ mang Chúa cắn, độc tố của nó mạnh gấp hàng ngàn lần loại rắn độc khác.(làm tử vong người không quá 30 phút!).
Nhưng có một thứ độc đáo hơn. Hổ mang Chúa đực, tinh hoàn có tới bốn (4) hòn! Phải chăng vì có tới bốn nhà máy sản xuất nòi giống nên nhân gian mới đặt tên là Hổ Mang Chúa!? (Một phát hiện mà khi tham quan khu du lịch mới được chứng kiến)
Thế nên nhân gian thường săn tìm Hổ Mang Chúa để ngâm rượu uống để bồi bổ sức khoẻ tăng cường tinh lực trong chuyện gối chăn cho đấng mày râu trở nên thật dẻo dai!? Phải hay không thì thực tế Rắn không chỉ riêng loài Hổ Mang Chúa, đã được chế biến rất nhiều loại thuốc để bồi bổ sức khoẻ và là biểu tượng của sự sống bền bỉ nên tổ chức y tế thế giới đã lấy nó làm biểu tượng!.
Vậy bạn muốn được gọi là Chúa thì cái đó phải có tới 4 hòn đấy nhé. Nếu không thì đừng hòng đòi làm Vua Chúa mà gì. Thiên hạ không công nhận đâu!

17:52:00 | Posted in | Read More »

BÌnh thường thôi

Chuyên mục “Xã luận hội chẩn” kỳ này, HDB ấn tượng với câu nói nghe quá đỗi thân thương từ miền quê hương được thốt ra từ vị Phó Chủ tịch huyện Cẩm Xuyên(Hà Tĩnh) rằng: “Hệ thống điện ngầm bị hỏng, bóng đèn bị vỡ là do các múi nối bị ô xy hóa và thời tiết vùng này quá khắc nghiệt. Còn nhà trưng bày bị thấm nước là do khu nhà này không phải được xây dựng mới mà chỉ cải tạo lại nên nước thấm cũng là điều hết sức bình thường !
Hơn thế, khi các hạng mục bị hư hỏng nhưng cấp dưới không kịp thời báo cáo nên UBND huyện không biết để khắc phục” âu đó cũng là chuyện bình thường thôi!, như rất nhiều dự án, công trình khắp cả nước đã và đang được xây dựng khi đưa vào sử dụng chưa được bao lâu đã bị xuống cấp nghiêm trọng. Đến khi tìm hiểu ngọn ngành sự việc thì sự thoái thác trách nhiệm luôn được người có trách nhiệm tránh né.
Dư luận xã hội đã thường quen với bệnh thành tích trong rất nhiều ngành nghề. Đặt ra những chỉ tiêu thật cao, thật lý tưởng khi vào niên chế tài chính để nhận được ngân sách đầu tư thích đáng hay sự ư ái từ chính phủ. Nhưng khi đi vào thực hiện nghe chừng không đạt được, hay dân chúng kêu ca quá trời thì bắt đầu xin thoái lui, điều chỉnh lại những chỉ tiêu đã đặt ra mục tiêu!
Thì đây! NGành Điện lại xin được rút lui chỉ tiêu tổn thất 8% điện năng do Chính phủ đề ra đến năm 2010 phải thực hiện được đành đưa ra lời “hù doạ” rất mùi mẫn, thương xót “Nếu muốn đạt được chỉ tiêu tổn thất đó chỉ có cách cắt điện” trong bối cảnh các doanh nghiệp sản xuất đang phải ngậm bồ hòn làm ngọt sau quyết định tăng giá điện vào giờ cao điểm-Một cách lý tưởng hoá vấn đề rất đỗi bình thường như bao vấn đề nảy sinh khác.
Vấn đề bình thường thôi lại liên tục phát sinh đến nỗi quá thôi ư là bình thường là việc ban hành các văn bản quy phạm pháp luật song lại bị quy vào phạm luật trước tiên, đã bị cơ quan chức năng tuýt còi rồi mà vẫn cứ vượt đèn đỏ hoài của một vài nơi, cơ quan, ngành nghề cứ tiếp tục xảy ra. Điển hình là vụ xin tăng thu phi phương tiện giao thông tại hai thành phố lớn của đất nước lâu nay.
Có nhiêu vấn đề lớn lại trở nên bình thường?! Thực hiện nhiệm vụ của ngành không xong, trách nhiệm với nhân dân chưa thành lại hay điều chỉnh quyền lợi thuộc về cho ngành mình để người dân, doanh nghiệp, người tiêu dùng dành lấy phần thiệt thòi, nhưng khi bị chỉ trích thì luôn né tránh, đùn đẩy trách nhiệm lẽ nào cứ lặp đi lặp lại mãi thành chuyện bình thường?
Bình thường thôi! Hỡi câu nói thân thương của Xứ Nghệ trong văn hoá giao tiếp lẽ nào lại được hiểu thêm một nghĩa mới ngữ cảnh hôm nay?!
Thì cũng bình thường thôi!
* Để hiểu chi tiết xin đọc các liên kết màu đỏ-Thông tin từ các báo:
Các liên kết cho bài bình luận này:
.http://vietnamnet.vn/xahoi/doisong/2009/08/863409/
.http://www.laodong.com.vn/Home/EVN-thung-luoi/20098/152204.laodong
.http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/08/3BA1288F/

16:38:00 | Posted in | Read More »

Điển tích số Chín (9) và con Bò.

Điển tích số Chín (9) và con Bò.
Số Chín (9):
-Tượng trưng cho chín vị
thần linh
-Tượng trưng cho chín bậc Thiên đường
-Tượng trưng cho chín
vía trong số mệnh
-Tượng trưng cho chín tầng địa ngục
…….
“Đấy là quan niệm của các ông tổ gốc
Nho!”

BÒ:

Nhắc đến BÒ, dân xứ mình thường gán cho những thành ngữ chẳng lấy làm tốt đẹp gì khi gắn từ BÒ đi kèm trong lời nói thường nhật, sau sự ghi nhận là con vật cung cấp sức kéo nhưng cũng không thể được sánh bằng Trâu, bởi “Con Trâu là đầu cơ nghiệp” mà !?
Nào là “Ngơ ngơ như BÒ đội nón”, “Ngu như BÒ”,…

Hồi nhỏ, thường được nghe khi hễ người ta nhìn ai có cái trán, hay cái gáy có mấy thứ tóc con nó bị vát lên, vát xuống hay, vát xéo đều được đặt cho cái Trán, cái Gáy bị Bò liếm, xem như số kiếp cuộc đời cũng như tính tình cũng chẳng ra gì.

Dù cha ông có liên hệ chút thực tế nào hay không, chứ HDB bao năm chăn cả BÒ lẫn Trâu đều nhận thấy một điều. Cái chữ “Bò liếm” ngẫm nghĩ, thấy cũng lợi hại, sát thực!.
Cả Trâu lẫn Bò cùng ăn một đám cỏ. Trâu thì chầm chậm gặm kỹ từng đám cho đến khi cỏ trụi lủi hẳn. Còn BÒ thì cũng gặm, nhưng cứ gặm được mấy miếng, nói chính xác hơn là “Liếm” được mấy miếng là bỏ chạy.
Cũng là họ hàng nhai lại, nhưng khổ nổi là mỗi khi “BÒ liếm” rồi, thì thứ cỏ đấy Trâu chẳng thèm ăn được nữa dù có ngon ngọt, tốt tươi đến cỡ nào. Cái miệng Bò chắc trong mắt Trâu nghe cũng cay cay, đắng đắng!
Thế nên, hễ thấy Bò nhảy vào ăn trước thì đừng hòng Trâu để yên. Coi chừng kẻo bị xiên sừng gãy chân đấy Bò ạ. Bò biết nhưng vẫn thích nhảy xổ vào ăn trước. Có húc thì BÒ ta nhảy cẫng lên bỏ đi là xong.
Ở đời, cái gì thuộc về quy luật tự nhiên, không đi trái ngược với phong tục tập quán văn hoá, luật lệ, gia pháp thì được gán bởi những điều tốt đẹp. Còn nếu làm trái, không phù hợp với quy tắc ứng xử chung, luật pháp, gia thế… trong hay ngoài nước thì dù có chiếm lĩnh được vị thế chủ đạo của mình bằng hình thức này hay hình thức khác rồi cũng sẽ nhận được sự giễu cợt của thế gian bằng cách này hay cách khác để bảo vệ cái chân lý của mình trong cái sự ngô nghê của đời!.
Điều này thì dân mình quả thực sáng tạo!

Xem tiếp đoạn hội thoại sau:
Tại sao lại là số chín?! Tại sao lại là BÒ?! Ồ
không! Lưỡi BÒ chứ!
-Chín với Bò hay Lưỡi Bò đều thế cả.
Hừm; Chán bỏ
mạ! Ah ha! “Chín BÒ” cái ngữ của mình là “Chó Bìn” hà,ha, haha...
“Chó Bìn”,
CHó Bìn… mi cứ đọc lên xem nào!
-Đọc lên, đọc mấy lần cũng vậy thôi!
-Hừng! Mi đọc chữ đầu một lần, còn chữ sau đọc càng nhiều càng tốt!
-Cũng bình thường thôi ! chữ nói lái vậy có chi mô!?
-Thế là không được
rồi. Đọc lại lần nữa rồi thử lắng nghe cái âm thanh đó sẽ tưởng tượng ra được
điều gì ngay.
-À ha!... Quái khỉ! Ngộ ha!? Mi làm nó lộn ruột mất rồi!
(Bạn đọc không hiểu xin tạm gác lại nhé!)
-Mi ạ! Muốn ăn thịt BÒ thì
luôn phải thái mỏng tưng mới dễ nhai và nuốt nổi.
-Ừ! Muốn thái mỏng thì cần
phải có dao sắc và mỏng nữa.
-Uh!
-Nhưng càng thái mỏng chừng nào càng
thái càng dính!.
-Có chi mô mi kể tao lừ!?
-Khỉ mất gốc! “Thái Dính” đó
là chi rứa mi?
-Mi lại sáng tạo cho cụ tổ nói lái hả?!
-Dân Miền Trung
mà lị. Nhưng mi ạ. Mấy thứ này chỉ có cụ Tổ bên kia sính bái từ lâu. Chứ xứ mình
thì ít người thèm dùng lắm. Cho dù có sao, sang, tẩm sấy thơm như thính cũng khó
ăn lắm mi ạ….
-Uh. Lạy cụ, xin bái phục học trò đời thứ mười mấy ngàn nhà…
uyên thâm!
(Câu chuyện còn nhiều thứ nữa, nhưng
không được văn hoá xin không viết tiếp. Để hiểu thêm xin click "lưỡi bò” - (18/08) … xem tiếp và ngẫm nghĩ nhé!.)
Bạn đọc thấy thế nào?!
Ừ hư! Rất! Chi là…Miền Trung!
Đệ tử thứ

Mười mấy ngàn đời






12:12:00 | Posted in | Read More »

Kiếm chuyện: Tin nóng đây!


Các cô, các bác nhà báo nhà ta đưa tin sự kiện quen thói bêu rếu thiên hạ, hạ thấp uy tín, danh dự các giám đốc, công ty chứ mấy thông tin liên quan đến sự sống còn của người dân e không mặn mà lắm. Không biết có người nào dạo này hay đi máy bay qua Đà nẵng không?
Chứ cách đây bốn hôm (tức là chiều muộn hôm 13/08 khoảng tầm 14h30) cái tin trời mưa giông tố ầm ập kéo xuống bất ngờ. Chàng thợ máy của hãng PACIFFIC AIRLINE đang đấu nối cáp liên lạc (hình như là máy đàm thoại để phi công liên lạc với kiểm soát viên không lưu thì đúng!) đã bị sét đánh lan truyền từ thân máy khi đang nối cáp, đành nằm ra bất tỉnh!.
Viên phi công í a, í ới liên lạc với kiểm soát viên không lưu vì sao đội y tế sân bay châm trễ thế?(Chắc là sợ thiên lôi quá!Vì hôm đó sét đánh kinh khủng thiệt. HDB ngồi trong nhà mà cũng sợ són... ấy chứ!) Không rõ thông tin liên lạc có bị sét đánh đứt hay không nữa? (Sau đó xác minh thì nhiều thứ bị sét đánh sập chứ không riêng gì một vài kênh thông tin liên lạc! Nghe đâu nào là mạng thông tin quan trắc dự báo là bị khủng nhất).
Quả là hơi chậm trễ để đưa chàng này về bệnh viện HM Đà nẵng. Không biết bi giờ chàng thợ máy đã phục hồi sức khoẻ chưa? HDB không có điều kiện đi xác minh! Nhà báo nào vô tình đọc được tin này chắc đi tìm hiểu sự vụ vẫn có bài tin nóng đấy. Bởi HDB chua thấy báo nào đưa tin cả. Chắc là chỉ thích nói xấu mỗi anh cả nhà mình thôi. Cứ mấy chú liên đới trách nhiệm thì thôi ha?!(Nói vậy thôi, nhà báo cũng tỉnh lắm chứ! Đây là tai nạn do trời chứ đâu phải do người! HDB cũng xin miễn trừ trách nhiệm về thông tin này!)
(Tin này lượm được từ một kiểm soát viên khó tính chiều hôm đó điều hành nhưng không có tính pháp lý đâu nhá!)

P/S: Hầu hết các kiểm soát viên không lưu sau một thời gian làm việc đều trở nên kỹ và khó tính hết mức chịu nổi. Nhưng khổ nổi họ đã trở thành “thầy cãi” từ lúc nào không hay dù chẳng mấy người học Luật! Đơn giản là họ cũng muốn chạy tội khi gặp sự cố điều hành! Đấy là bệnh nghề nghiệp đó các bạn! Thông cảm nhé, vì đã nói xấu không hay về nhân viên ngành nhà mình! (Không có thống kê nào đưa ra ở đây cả!)

00:31:00 | Posted in | Read More »

“Toàn cầu hoá và sự tồn vong của nhà nước”

“Toàn cầu hoá và sự tồn vong của nhà nước”

Một khái niệm về nhà nước trong bối cảnh toàn cầu hoá đã được tác giả định nghĩa lại với cách nhìn mới. Nhà nước-Chủ thể quốc gia không còn được giới hạn bởi các định chế thông thường của luật pháp hay vị trí địa lý. Thay vào đó là những định chế mềm được hình thành bởi các thể chế luật pháp quốc tế và cuộc chơi toàn cầu hoá mà các quốc gia đang phát triển không thể làm ngơ. Muốn phát triển, cần phải có nguồn vốn, công nghệ, tri thức… Đó là điều tối cần thiết đối với một quốc gia đang phát triển. Nhưng muốn có những thứ đó cần phải trả giá bằng các luật chơi mà không phải ai cũng thấu hiểu hết, đặc biệt là đối với các nhà quản lý thiết chế nhà nước . Làm sao để vừa tham gia cuộc chơi toàn cầu hoá để phát triển đất nước, song vẫn giữ được những chính sách của đất nước không bị xâm phạm bởi các tập đoàn kinh tế đang có nhiều cơ hội để bành trướng trong thời đại ngày nay đang điều khiến các nhà quản trị thể chế đang phải đau đầu. Vậy nhưng, trong khi sự bành trướng của các Tập đoàn kinh tế ngoại quốc đã và đang hiện diện thể hiện sự bành trướng của mình thì rất nhiều các chính sách, luật pháp đề ra không mang lại lợi ích cho nên kinh tế nước nhà, âu đó cũng là điều đáng suy nghĩ và cần được luận bàn sâu sắc cho nhưng ai yêu mến tổ quốc mình.
Thế nhưng, một cuốn sách được nhà nước đặt hàng viết và đã viết rất hay, rất súc tích. Không quá dày để phải gối đầu hàng năm mới đọc hết. (Dĩ nhiên đọc và hiểu hết thì chưa biết phải mất bao lâu đối với mỗi cá nhân?!). Khi mới xuất bản giá chỉ có 49.000 VNĐ, song những ngày sách giảm giá tại Nhà sách PNC thấy bán chỉ có 15.000 VNĐ và nhường kệ cho những dòng sách văn chương hot khác để lùi vào sâu trong góc. Quả là điều đáng tiếc cho hàm lượng tri thức vô tình lại bị lãng quên.
Với người có am hiểu chút kinh tế, luật pháp, và làm việc với các ngành liên quan đến chuyên môn luật pháp, kinh tế, chính trị thì cuốn sách “Toàn cầu hoá và sự tồn vong của nhà nước” rất đáng được đọc, nêu không muốn bỏ phí những luận bàn có giá trị.

09:40:00 | Posted in | Read More »

Recently Commented

Recently Added

Google+