Thư viết cho những người bạn ! (Phần I)
Thư viết cho những người bạn!
1.
Em ạ! Giờ đây anh đã thực sự xa rời cái sự hào nhoáng của phố phường nhộn nhịp. Dưới những ánh đèn đường đêm đêm vẫn hằng soi tỏ cho cả anh và em dạo chơi trên mọi nẻo đường. Đưa chúng ta đến với nhau ở những cuộc hẹn hò, nơi quán cà phê sau mỗi buổi làm về. Mang hơi ấm đến bên nhau nơi những quán ăn nhà hàng quen thuộc hay cùng nhau dạo chơi với những thiên thần bé bỏng trên những hồ bơi, bãi tắm...giờ đây chỉ còn lại mình em với những niềm vui, nỗi buồn của chính mình.
Anh nhớ, nhớ rất nhiều. Nhớ những ánh mắt dỗi hờn, đến từng cái nũng nịu khi anh lỗi hẹn hay phạm vào một lỗi lầm nho nho nhỏ khiến em phải quặn lòng đau vì tình yêu em dành cho anh như thể anh đã dành trọn trái tim cho người khác mà quên đi một hình ảnh người em thân thương nhất đang dành hết nỗi nhớ, sự quan tâm sâu sắc trong từng khắc để chỉ nghĩ về riêng mình anh thôi.
Những tưởng cuộc sống êm đềm, hạnh phúc dường như viên mãn của chúng mình đã mãi mãi tồn tại trên cõi đời này như trái đất xưa nay vẫn vậy. Và một ngôi nhà ấm cúng luôn rộn ràng tiếng cười nói không chỉ của hai ta mà hễ bất cứ ai nhìn vào cũng trầm trồ ca tụng…
Thế mà, đường đột buộc anh phải rời khỏi cái nơi thân thương ấy để chôn chặt cuộc đời mình ở một nơi xa xôi nào đó. Song cuộc sống đâu đã chấm dứt với anh. Hạnh phúc cũng chưa thể rời bỏ được anh. Và cái quyền yêu thương của anh đối với em vẫn còn mãi mãi.
Nhưng em biết đấy. Ở chốn xa xôi này anh lại tìm lại được nhiều thứ, ngẫm nghĩ thêm được nhiều điều, nhận lấy biết bao nhiêu điều hiểu biết về cuộc sống thân thương này. Em biết không? Nơi đây đã cho anh nhớ lại những giây phút khi chúng mình bên nhau trong các buổi dã ngoại về thôn dã. Em nhớ không? Với đôi tình nhân nào khi yêu nhau không biết về những chòm sao bắc đẩu, hùng tinh! Và em đã từng giật mình hoảng sợ, nép vào lòng anh khi bất chợt nhìn thấy những chòm sao chổi vụt sáng băng qua đêm tối hãi hùng. Điều đơn giản đó anh vẫn được thưởng thức nơi đây hằng đêm. Thêm vào đó anh đã thấu hiểu và làm bạn với rất nhiều người với đầy đủ các thành phần trong xã hội mà xưa kia anh hay em đều muốn lánh xa, xem đó là những thành phần bất hảo, bất bình thường hay ở dưới đáy thượng tầng của xã hội…
Có thể em đã nói đúng rằng anh đã phạm phải sai lầm. Từ bỏ một cuộc sống vinh quang, giàu có, danh tiếng, chức vụ hay con đường tiến tới những điều đó cũng quá gần khi anh đã chuẩn bị, đã sở hữu đầy đủ những yếu tố cần thiết. Thế nhưng không, anh không thực hiện được hay không muốn thực, và sai lầm đã xảy ra đúng như em nghĩ…
Thế nên, cái nhà tù là nơi anh phải đối mặt hàng ngày với nỗi buồn vô tận. Thiếu vắng tình thân, cách ly với đời sống của xã hội. Nhưng ở đó anh lại có thể nhận ra rằng mình đã phạm tội như thế nào và cần phải sống sao cho tương xứng với khoảng thời gian còn lại, ít ra cũng hiểu thêm về những triết lý cuộc sống đạo đức xã hội để nói lại với người đời, hậu thế một vài lời hối lỗi với nhân gian.
Vậy thì, em đã lầm! Anh không phải là tù nhân, nếu phải vậy thì anh cũng không ân hận, không oán trách vì điều này là không may mắn đối với cuộc đời anh, nên thành ra nông nỗi này. Mà anh phải nói rằng đó là cơ hội may mắn cho anh để anh được sống tốt hơn mà thôi.
Không! Anh chọn cuộc sống xa thành phố với mong muốn của anh đưa được tri thức, công nghệ đến với các buôn làng, thôn bản, để phục vụ đời sống đồng bào còn nghèo khó. Có thể anh phải gắn cuộc đời nghiên cứu của mình vào nơi này, và rất có thể các công trình khoa học của anh sẽ được triển khai thực hiện với niềm hy vọng nhỏ nhoi là vực dậy nền kinh tế, chính trị xã hội nơi đây. Góp phần làm nên tổ quốc tươi đẹp rạng ngời.
Chắc em sẽ nghĩ rằng: Đó là cái lý tưởng ngây ngô, điên rồ của anh khi tất cả mọi người đều chọn nơi phố phường đầy đủ tiện nghi, cuộc sống vật chất lẫn tinh thần đầy đủ để thực hiện mọi kế hoạch cho tương lai.
Vậy thì, em đã lầm thêm một lần nữa! Đơn giản, anh muốn xa rời cuộc sống bon chen nơi phố phường xa hoa đầy cạm bẫy để về lại nơi chốn thôn quê nơi anh đã từng sinh ra để thực hiện những kế hoạch còn lại của cuộc đời mình. Anh không muốn chứng kiến những cuộc chia tay với vô vàn lý do vớ vẩn mà cái lối sống hưởng thụ vật chất hay những trào lưu tầm thường đang làm xói mòn nền tảng đạo đức xã hội, nền nếp gia phong rồi lại đến với anh. Và, và rất nhiều lý do nữa anh không thể, không thể nói hết được…nhưng đủ để em hiểu ra.
Là em hay anh, là bạn là tôi, là bất cứ ai, khi đọc những dòng này ít nhiều cũng nhận ra rằng mỗi chúng ta có ít nhiều tâm tư như vậy. Nhưng đừng hồ đồ mà nói rằng đó là một lũ hư hỏng, tệ bạc hay thiếu nhân cách, lý tưởng sống trong thời đại ngày nay. Tất thảy đó đều chỉ muốn nói lên mục đích, sự chọn lựa lối sống, lý tưởng, hoài bão của mỗi người trong cuộc sống hôm nay. Càng không thể mọi việc xảy ra đối với họ hoàn toàn là sai lầm mà rất có thể chính sai lầm đó đã cho họ thêm một cách nhìn mới về cuộc sống muôn màu này. Đơn giản đó là một sự chọn lựa có ý thức! Ý thức tự chủ!
Thư tôi viết cho rất nhiều người. Xin đừng hiểu chỉ có riêng tôi!
(Bài viết còn hai phần nữa, cáo lỗi chưa thể Poste lên một lúc được vì nhiều lý do khác nhau! Nhưng tin chắc có nhiều thứ bất ngờ và thú vị lắm!)