Con chuột,cột điện và nhành cây trứng cá! (4)
Thi thoảng em sang phòng nhờ vả mấy thứ vặt vãnh. Trao đổi thêm mấy câu chuyện linh tinh. Bữa em khoe vừa kiếm được khách hàng dùng sản phẩm của hãng em đang tiếp thị. Hôm em nói đang nhờ mấy anh bạn gửi cho ít hàng qua đường hàng không để bán cho mối quen. Nhưng có hôm lại nghe em kháo với cả xóm trọ. Sau ca làm chiều, có mấy ông Tây mời đi ăn, hát karaoke. Em nói chuyện, trao đổi, nghe, nói được khá nhiều câu tiếng Anh với khách. Em khoái chí khoe khoang: Họ nói mình hiểu được kha khá, nhưng mình nói họ chỉ hiểu được câu: “ I love you thôi!”. Nói rồi, em cười phá lên vì sung sướng!...
Một hôm, ngồi uống cà phê tối một mình, về đến phòng cũng đã quá muộn. Xe dừng chưa kịp chạm chân xuống đất đã nghe tiếng em, đứng bên cạnh cây cột điện như một bóng ma mờ mờ, tỏ tỏ buông lời chào hỏi: “Anh Phương uống cà phê về rồi ạ. Chat với bạn xong rồi sao?”. Tôi ngớ người chưa hiểu mô tê gì cả. Em đã thanh minh: “Em cũng ngồi trong quán đó, cái bàn phía trong ấy!. Ngồi cùng anh bạn của em đó. Thấy khách khứa vắng vẻ quá nên anh ấy cứ thúc về hoài. Em bảo khi nào thấy anh về thì về luôn!”
-Thế à!?
Tôi trả lời bâng quơ, cố gằng nhớ lại những hình ảnh trong quán lúc nãy. Thì ra lúc ở quán, chỉ còn lại mỗi hai bàn có khách ngồi thôi. Một là em với bạn trai ngồi trong góc tối tối, mờ mờ kia. Và một, chỉ có mình tôi đang chăm chú trên chiếc laptop. Thế mà tôi chẳng thể nhận ra em. Em nói, vui đùa trong cái trạng thái vui vẻ, thanh tao chứ không như mấy hôm trước tôi bắt gặp ở khu trọ. Cái nhõng nhẽo, điệu đà của con gái, cách làm duyên, sự thẹn thùng chắc chắn đã khiến chàng trai đã say nồng, mê man trong cách làm tình, làm tứ khi em sà vào lòng. Bao nhiêu lời dịu ngọt, mặn mà lại tuôn ra từ miệng em. Thi thoảng chàng trai ngã người về phía sau dang rộng hai cánh tay tựa lên thành ghế, hít hà một hơi thật sâu sau vài động tác em đưa tay vuốt từ phía trong bắp vế lên, hay choàng tay ôm eo nhõng nhẽo rồi lại buông ra mân mê cái vòng bụng của chàng.
Hình như đó là chàng trai mới quen của em. Trông có vẻ lịch sự, bảnh bao hơn nhiều những gã tôi gặp. Chàng bảo em: “Anh em về phòng nói chuyện đi. Khách khứa ở đây cũng đã về hết rồi!”. Em lắc đầu quầy quậy: “Thôi! Ngồi lát rồi anh em mình về luôn!” Chàng có vẻ thất vọng sau vài lần hối thúc em không thành.
Vừa bước xuống xe mở cổng, vừa suy miên man suy nghĩ. Em vẫn đứng dưới nhành cây trứng cá bên cạnh cột điện chiếu sáng ngay lối vào phòng. Vẫn trong bộ áo quần tôi thường thấy, cứ nhún nha nhún nhẩy, nói cười khinh khích với tôi. Cái màu trắng của áo lẫn trong màu da nõn nà của em phía trước ngực cứ run rẩy tưng tưng như khiêu khích. Mở cửa phòng, quay ra chiếc dắt xe vào vờ như không để ý gì nhiều đến em. Em tặc lưỡi, nói trống không: “Gì mà kì cục thế?!”. Nói rồi, em moi chiếc điện thoại trong túi quần chật chội ra, lao chạy về phía khoảng đất trống bấm điện thoại lên nói chuyện với ai đó. Tôi chỉ kịp nghe câu: “Anh đứng chổ nào? Bên cây trứng cá sao? Để em chờ mãi! Có tới thì nhanh nhanh lên!”. Dắt xe vào phòng. Nhìn đồng hồ đã quá 12 giờ đêm!….
Dạo này, khu trọ trở nên tĩnh lặng hẳn. Đám sinh viên thì về quê chưa mấy đứa vào. Mấy người thất nghiệp lâu nay đã tìm được việc mới. Khu trọ không thấy tụ tập nói chuyện nhiều nữa. Tôi cũng ít khi về phòng trọ sớm hơn. Sau ca làm chiều, thường tụ tập bạn bè nhậu nhẹt chút đỉnh. Đêm trước, sau một trận nhậu đã ngà ngà hơi em. Về đến đầu cổng, dự tính trút bầu tâm sự rồi mới vào phòng. Thoáng thấy em vẫn còn đứng trước cửa phòng nhìn ra. Thấy tôi, em với hỏi:
-Anh đi làm về trễ thế?!
-Làm về nhậu nhẹt chút đỉnh nên về trễ.
-Nhậu nhẹt có em út rót bia không?-Em lại khiêu khích tôi.
-Thích em về phòng trọ thôi!.
-Thật không?!
-Thật mà.
….
Ngật ngưỡng dắt xe vào phòng. Người đã thấm mệt vì men bia. Đẩy tung cánh cửa sổ, thả lỏng mình mẩy xuống giường mà chẳng thèm buông màn. Gối cao đầu nhìn đối diện qua khung cửa sổ. Phía bên kia em vẫn còn chong đèn đứng trước hiên phòng. Trong cái men say ngà ngà, ánh mắt bắt đầu loá đi vì bóng đèn đường lấp ló trên nhành cây trứng cá. Phía trước, cái cột điện khẳng khiu, mờ mờ, ảo ảo như trêu ngươi trước những làn gió mơn man. Giấc ngủ cứ ngây ngất với những cái trở mình.
Một hôm, ngồi uống cà phê tối một mình, về đến phòng cũng đã quá muộn. Xe dừng chưa kịp chạm chân xuống đất đã nghe tiếng em, đứng bên cạnh cây cột điện như một bóng ma mờ mờ, tỏ tỏ buông lời chào hỏi: “Anh Phương uống cà phê về rồi ạ. Chat với bạn xong rồi sao?”. Tôi ngớ người chưa hiểu mô tê gì cả. Em đã thanh minh: “Em cũng ngồi trong quán đó, cái bàn phía trong ấy!. Ngồi cùng anh bạn của em đó. Thấy khách khứa vắng vẻ quá nên anh ấy cứ thúc về hoài. Em bảo khi nào thấy anh về thì về luôn!”
-Thế à!?
Tôi trả lời bâng quơ, cố gằng nhớ lại những hình ảnh trong quán lúc nãy. Thì ra lúc ở quán, chỉ còn lại mỗi hai bàn có khách ngồi thôi. Một là em với bạn trai ngồi trong góc tối tối, mờ mờ kia. Và một, chỉ có mình tôi đang chăm chú trên chiếc laptop. Thế mà tôi chẳng thể nhận ra em. Em nói, vui đùa trong cái trạng thái vui vẻ, thanh tao chứ không như mấy hôm trước tôi bắt gặp ở khu trọ. Cái nhõng nhẽo, điệu đà của con gái, cách làm duyên, sự thẹn thùng chắc chắn đã khiến chàng trai đã say nồng, mê man trong cách làm tình, làm tứ khi em sà vào lòng. Bao nhiêu lời dịu ngọt, mặn mà lại tuôn ra từ miệng em. Thi thoảng chàng trai ngã người về phía sau dang rộng hai cánh tay tựa lên thành ghế, hít hà một hơi thật sâu sau vài động tác em đưa tay vuốt từ phía trong bắp vế lên, hay choàng tay ôm eo nhõng nhẽo rồi lại buông ra mân mê cái vòng bụng của chàng.
Hình như đó là chàng trai mới quen của em. Trông có vẻ lịch sự, bảnh bao hơn nhiều những gã tôi gặp. Chàng bảo em: “Anh em về phòng nói chuyện đi. Khách khứa ở đây cũng đã về hết rồi!”. Em lắc đầu quầy quậy: “Thôi! Ngồi lát rồi anh em mình về luôn!” Chàng có vẻ thất vọng sau vài lần hối thúc em không thành.
Vừa bước xuống xe mở cổng, vừa suy miên man suy nghĩ. Em vẫn đứng dưới nhành cây trứng cá bên cạnh cột điện chiếu sáng ngay lối vào phòng. Vẫn trong bộ áo quần tôi thường thấy, cứ nhún nha nhún nhẩy, nói cười khinh khích với tôi. Cái màu trắng của áo lẫn trong màu da nõn nà của em phía trước ngực cứ run rẩy tưng tưng như khiêu khích. Mở cửa phòng, quay ra chiếc dắt xe vào vờ như không để ý gì nhiều đến em. Em tặc lưỡi, nói trống không: “Gì mà kì cục thế?!”. Nói rồi, em moi chiếc điện thoại trong túi quần chật chội ra, lao chạy về phía khoảng đất trống bấm điện thoại lên nói chuyện với ai đó. Tôi chỉ kịp nghe câu: “Anh đứng chổ nào? Bên cây trứng cá sao? Để em chờ mãi! Có tới thì nhanh nhanh lên!”. Dắt xe vào phòng. Nhìn đồng hồ đã quá 12 giờ đêm!….
Dạo này, khu trọ trở nên tĩnh lặng hẳn. Đám sinh viên thì về quê chưa mấy đứa vào. Mấy người thất nghiệp lâu nay đã tìm được việc mới. Khu trọ không thấy tụ tập nói chuyện nhiều nữa. Tôi cũng ít khi về phòng trọ sớm hơn. Sau ca làm chiều, thường tụ tập bạn bè nhậu nhẹt chút đỉnh. Đêm trước, sau một trận nhậu đã ngà ngà hơi em. Về đến đầu cổng, dự tính trút bầu tâm sự rồi mới vào phòng. Thoáng thấy em vẫn còn đứng trước cửa phòng nhìn ra. Thấy tôi, em với hỏi:
-Anh đi làm về trễ thế?!
-Làm về nhậu nhẹt chút đỉnh nên về trễ.
-Nhậu nhẹt có em út rót bia không?-Em lại khiêu khích tôi.
-Thích em về phòng trọ thôi!.
-Thật không?!
-Thật mà.
….
Ngật ngưỡng dắt xe vào phòng. Người đã thấm mệt vì men bia. Đẩy tung cánh cửa sổ, thả lỏng mình mẩy xuống giường mà chẳng thèm buông màn. Gối cao đầu nhìn đối diện qua khung cửa sổ. Phía bên kia em vẫn còn chong đèn đứng trước hiên phòng. Trong cái men say ngà ngà, ánh mắt bắt đầu loá đi vì bóng đèn đường lấp ló trên nhành cây trứng cá. Phía trước, cái cột điện khẳng khiu, mờ mờ, ảo ảo như trêu ngươi trước những làn gió mơn man. Giấc ngủ cứ ngây ngất với những cái trở mình.
Thi thoảng loài dơi đớp mồi húc vào mái tôn đồm độp, cùng với tiếng sột soạt trái cây trứng cá rơi trên mái nhà khiến tôi giật mình, mà bao lần cứ ngỡ là loài chuột đang đua nhau cắn phá. Tôi nằm ngủ trong trạng thái cân bằng động, giữa suy nghĩ về loài chuột, cây cột điện, nhành cây trứng cá và men say. Ừ! Lại là chuột! con chuột! Nó nằm im trên bắp vế chứ đâu! Tôi cứ mơ mơ màng màng rồi lại tủm tỉm cười nghĩ về nó. Nó không chạy, không ngoe nguẩy, mà sao cái cảm giác nhồn nhột mân mê mãi trên khắp thân thể tôi?!. Tệ hơn, nó lưu lại trong trí nhớ để rồi tôi cứ mãi suy nghĩ với những câu hỏi tại sao về loài chuột. Giấc ngủ của tôi đã say say nồng nồng, sâu thẳm cùng loài chuột từ lúc nào không hay!
Từ đêm qua dường như tôi không còn mơ…! (….!?)
Sinh nhật ngày bố khai
Đà nẵng 25.08.2009
Lê Trang Tuấn