|

Con chuột,cột điện và nhành cây trứng cá(3)

Nhành cây trứng cá

    Buổi sáng, nghỉ làm. Bước ra đường hít thở không khí trong lành. Dưới nhành cây trứng cá em đang quét dọn đám quả đỏ mọng, rơi rớt xuống đường sau một đêm loài dơi hoang đớp mồi. Thứ quả trứng cá khi rơi xuống đất nó phựt bung ra. Cái vỏ chỉ nứt toác một đường nho nhỏ hình mu rùa, để lộ rõ với cơ man nào là những hạt lấm chấm với những thớ thịt vàng ươm, sình ra nhầy nhụa.
Khi ăn, nó có cái vị ngầy ngậy, vị ngọt nhợt nhạt của thịt quả, thêm cái cảm giác lợn cợn khi nhai của hạt. Nhai xong nuốt vào tận cổ họng lại nhận ra được cái vị hơi đắng đắng, chát chát, nhưng cũng khiến cho biết bao bọn trẻ con, lẫn người lớn thích thú vặt ăn khi buồn buồn cái miệng.
Khi vỡ, mỗi quả chứa đến hàng ngàn hạt bé nhỏ bắn thành từng vệt, từng tia tứ tán trên mặt đường như thể đang đi tìm một mảnh đất màu mở khác để sinh sôi nảy mầm chồi mới. Trong vô vàn hạt đó, số mầm chồi phát triển thành cây con chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nhưng cái loài cây trứng cá này, đến lúc trưởng thành thì cho hoa, cho quả quanh năm. Có lẽ, đó là quy luật sinh tồn của tạo hoá. Nếu không, đất đai nào đủ cho nó phát triển, sinh sôi….
Vẫn trong chiếc áo hai dây màu trắng, chiếc quần Jean ngăn ngắn, em điệu bộ cúi xuống quét dọn mớ rác rưỡi sau một đêm khá là mệt mỏi. Chiếc áo hai dây cũng không chịu đựng nỗi sức nặng của toà thiên nhiên đang phát đi dấu hiệu xuống cấp, buộc em vừa cúi mình quét, lâu lâu phải thò tay chỉnh đốn cái thắt nơ trước ngực, bằng cách kéo rộng ra phía trước, để đôi gò bồng đào lọt xuống như thể đang soi kỹ lại có dấu tích nào lưu lại làm hỏng mất thẩm mỹ không. Mái tóc xoã xuống vừa che lấp khuôn mặt, em hất mạnh sang một bên trong thao tác đứng dậy nghỉ ngơi chốc lát. Nhìn thấy tôi tiến lại gần, em tủm tỉm cười ra vẻ e thẹn, rồi cũng hỏi lấy mấy câu
-Anh Phương hôm nay không đi làm à?
-Ừ! Sáng nay anh nghỉ. Chiều mới làm.
-Anh có vẻ đi làm nhiều nhỉ? Thấy vắng nhà suốt.
-Cũng bởi công việc nhiều, mà người làm thì ít.
Thêm dăm ba câu hỏi xã giao nữa, em khoe tôi: Con chuột hôm trước em đã nhờ người chụp được rồi. Con chuột bé tý thế sao mà kinh. Anh bạn lấy cái gậy đập một nhát, nó đang ngo ngoe, chúi dúi cái mũi xuống đất đã bị em lấy nhành cây trứng cá kẹp cứng ngắc. Có lò nướng là em nướng trui luôn cho bỏ ghét. Tôi đáp lại: “ Thấy chuột ngo ngoe chạy đang tâm kẹp chết nó luôn, sao hôm trước lại sợ vậy?”. “Không! Sợ nhất là chuột chạy lung tung ấy. Chứ đè được rồi thì kẹp chết luôn chứ để nó chạy làm gì!?”. Tôi chỉ biết tủm tỉm cười với em. Em cũng cười cười khinh khích.
Lâu lâu, tôi lại thấy em đón tiếp mấy người khách lạ về ở cùng. Bữa thì em bảo có cô em họ tới ở nhờ. Bữa thì anh trai xuống chơi. Họ tới ở hằng ngày, hằng đêm nhưng không bao giờ họ làm quen với ai trong khu trọ này. Họ đến, họ đi, giờ làm, giờ nghỉ chẳng giống một ai. Kẻ đi, người ở, biến căn phòng trọ của em trở về đúng nghĩa của nó. Thậm chí, nhiều lúc em giao luôn chìa khoá cho họ, đỡ mất công phiền em, đợi, chờ…
Một chiều chủ nhật. Lang thang trong khu phố. Thấy phòng em khá đông khách khứa đến chơi. Có đủ cả nam lẫn nữ. Người ngồi trong phòng không đủ, tràn ra lề đường ngồi quây quần nhìn vào trong. Em dọn mấy thứ đồ ăn nhẹ và hoa quả cho mọi người cùng ăn. Thấy tôi đi ngang qua, em rối rít mời. Tôi cũng cầm lấy mấy quả mận nhỏ vân ve đưa lên miệng cắn. Cái cảm giác căng mọng của quả mận làm tôi ứa nước miếng nhễ nhại. Em ngồi ngay chính cửa, trong bộ áo quần tôi thường thấy. Nhìn tôi ăn mận có vẻ khó khăn, em khung khích cười: “Chà con trai ăn mận không quen ha!”.
Nói rồi em co cái chân ngồi kiểu phật lên, cúi đầu ép sát vào đầu gối cái ngực đang căng căng, tưng tức để gọt thêm máy quả bưởi mời mọi người ăn. Áp lực của đầu gối đẩy cái gò bồng đào căng phồng và lệch sang một bên, làm hổng một đường sâu thăm thẳm phía trước ngực mà chiếc áo hai dây không che kín nổi. Đang nhai quả mận chua lè, bất chợt tôi nhìn thấy trên cái bắp vế của em, phía trong vùng da nhạy cảm nhất là hình hài cái đuôi chuột đang ngo ngoe cùng đôi chân đang trong xu thế chạy tiến vào trong. Một hình xăm tinh xảo! Rất nghệ thuật! Nhưng bị khuất lấp bởi những tua rua trên cái lai cái quần Jean ngăn ngắn em đang mang đã che quá phân nửa. Thoáng chút mơ hồ, mông lung suy nghĩ, vờ cắn tiếp mấy quả mận đang cầm trên tay đầu óc tự nhủ thầm: "Thì ra con chuột ở đây chứ đâu mà tìm!"....(còn nữa)


Sinh nhật ngày bố ghi
Đà nẵng 25.08.2009
Lê Trang Tuấn

Posted by LÊ TRANG TUẤN on 09:00:00. Filed under . You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0. Feel free to leave a response

Recently Commented

Recently Added

Google+