Đừng nghĩ thành phố đang ngủ yên!
Khởi đầu ngày mới, nếu cứ phải thức dậy lúc 6 giờ, ra khỏi nhà lúc 6 giờ 30 để tới công sở kịp lúc 7 giờ. Nghỉ trưa lúc 11 giờ, về nhà lo cơm nước (có thể tranh thủ nghĩ lại văn phòng), nghỉ ngơi chốc lát rồi trở lại sở làm việc. Chiều tan sở lúc 5 giờ… Dòng người hối thúc dòng xe, nối đuôi nhau đi học, đi làm, đón đưa con cái…. khiến ta cứ nghĩ cuộc sống đang quá gấp gáp, chật vật với những cuộc đua vô hình của xã hội thời đại.
Vậy mà, có những lúc ta cứ nghĩ cả thành phố đang ngủ yên!
Không phải là khi đêm tối khuya khoắt. Cũng không phải khi chỉ có hai ta ở góc công viên. Càng không phải khi ta nằm nghiêng ở nhà!
Đó chính là những lúc một trong hai ta được nghỉ ca làm.
Anh hay em đang chờ đợi một cuộc điện thoại hay một cái tin nhắn. Để một trong hai ta mãi lang thang một mình chờ đợi người hết ca.
Khi đó, cảm giác trống vắng đã bỏ mặc khả năng quan sát của ta, khiến ta quên hết sự chuyển dịch của cuộc sống xung quanh mình. Hình như thành phố đang ngủ yên!? chỉ còn mình ta ngơ ngẫn, thẩn thờ lang thang!.
Có những lúc, cả hai ta bên nhau, giữa chốn đông người sôi động.
Vậy mà, ta cứ ngỡ cả thành phố đang ngủ yên!
Đó là những ngày chúng ta mới quen nhau. Hẹn hò nơi quán xá, cà phê. Chỉ sau mấy câu hỏi xã giao, ánh mắt dò xét. Thế rồi cả hai ta lại rơi vào trong tĩnh lặng. Biết nói gì nhiều hơn khi tất cả mới chỉ bắt đầu?
Cho tới lúc gần gũi đến thân tình. Những lần gặp gỡ nhiều hơn. Những cuộc nói chuyện sôi nỗi và thú vị hơn. Và khi ta đã hiểu về nhau để cùng trao đổi, chia sẻ để nói nên lời thân thương nhất: “I love you !...” thì dường như trái đất đang ngừng chuyển xoay. Cảm giác trong ta, dường như thành phố đang ngủ yên! Dù con tim ta đang rạo rực chờ đợi câu trả lời từ phía bên kia.
Khi đã nhận lời yêu thương, để mỗi sớm tối cùng nhau hò hẹn. Rong ruỗi khắp chốn phố phường. Vậy mà, vẫn có những lúc hai ta không tìm kiếm được tiếng nói chung. Em dỗi hờn, nũng nịu. Anh than vãn, thở than. Lúc này, hình như thành phố đang ngừng chuyển động và, dành khoảng lặng cho hai ta suy nghĩ! Thôi, cố gắng hiểu và chia sẻ cùng nhau nhiều hơn nhé.….
Hình như thành phố đang ngủ thật em ạ! Em hãy đến đây, đến quán cà phê chúng mình vẫn thường hò hẹn đó. Hãy chọn thời điểm vào lúc đầu giờ chiều hay chạng vạng tối em nhé. Góc quán chúng mình ngồi ngắm phố phường vào những giờ này sao vắng vẻ người đến vậy? Cả không gian sôi động thường ngày, giờ sao lại tĩnh mịch đến lạ thường?! Những bản nhạc chúng mình thường nghe vẫn được cất lên nhưng sao da diết thế? Phải chăng vì nhớ em, lo cho em nên tâm trạng đang hoà tấu cùng bản nhạc cho thêm phần đậm đà, thi vị.
Anh cũng không biết nữa! Cảm xúc lúc này, anh chỉ nhìn thấy qua ô cửa kính, những tia nắng hời hợt xuyên qua mấy cành me, sấu trước hiên. Dưới con phố, thoắt ẩn, thoắt hiện vài bóng người cưỡi xe chạy vụt qua. Chốc chốc vài tiếng khua của ngưòi quét rác cất lên leng keng…
Âm thanh hỗn tạp của cuộc sống đang va đập vào trạng thái suy nghĩ nhưng tâm tư không nghĩ gì khác về chuyện của chúng mình. Anh không thể thiếu em thật rồi!. Lại càng không thể xa em được, dù cả hai ta vẫn còn nhiêu điều chưa thực sự thống nhất. Nhưng anh tin, niềm tin của chúng mình, tình yêu của chúng mình sẽ hoá giải tất cả để hai ta mãi mãi được bên nhau. Bởi sự hiểu biết, sẻ chia và cảm thông sẽ đem lại cho tình yêu sự vĩnh cửu. Đúng vậy không em?. Anh muốn hét thật lớn giữa đất trời này. Nhưng , anh không muốn em phải giật mình rúng động!
Đừng nghĩ thành phố đang ngủ yên!
Đà nẵng đêm 26/09/2008