|

Cái túi quần của thằng nhỏ



Thằng nhỏ cầm chiếc quần lên ngắm ngắm, nghía nghía. Đôi tay mân mê từng thớ vải, lật qua lật nhìn trước nhìn sau miệng xuýt xoa thầm cám ơn mẹ vì niềm ao ước bấy lâu nay đã được mãn nguyện. Nó không mặc vào ngay xem có vừa vặn như lời mẹ nó nhắc đi nhắc lại từ lúc đặt vào tay nó, mà cứ ướm thử trước sau hoài.


Chả gì thì hôm nay cũng là ngày sinh nhật nó. Bố nó lại vừa mới đi công tác xa về. Tiện thể cả nhà đi siêu thị mua sắm một ít đồ dùng để làm tiệc sinh nhật cho nó thết đãi bè bạn. Khỏi phải nói là nó vui mừng đến cỡ nào. Chắc chắn trong bữa tiệc thết đãi bạn bè chiều nay, nó tha hồ khoe với chúng bạn bộ áo quần nhiều túi nhất của nó.


Bất chợt nó ngồi thụp xuống, ngồi lật từng chiếc nắp túi quần ra xem. Lật giở hết hai cái nắp quần sau, hai cái hai bên bắp vế mà chẳng thấy miệng túi đâu cả. Rồi đến hai cái túi phía trước hông cũng vậy. Chỉ thấy mỗi đường chỉ may đè lên trên các miệng túi. Nghĩ chắc người thợ may chưa cắt chỉ miệng túi, nên nó lộn ngược cái quần từ trong ra ngoài nhưng chẳng thấy cái đáy túi nào cả. Duy nhất có mỗi cái túi con con, hơi sâu nằm lọt vào trong cái túi giả phía trước hông phải. Cái mặt nó trở nên ỉu xìu, tỏ ra thất vọng….


Trong phòng ngủ, mẹ nó mệt nhoài nằm nghỉ sau cuộc lựa chọn những món hàng ở siêu thị trong bộ đồ minijuyp trắng. Nó lủi thủi bước vào, mặt mày thểu não, vứt cái quần xuống rồi ngồi ngay bên cạnh giường, miệng lúng ba lúng búng buông cái giọng nũng nịu: “Quần chả có cái túi nào cả. Chán bỏ xừ!”. Mẹ nó nghe thấy, nghiêng người quay mặt lại hỏi:


- Sao vậy con? Quần nhiều túi thế kia sao lại bảo không?.


-Mẹ xem kìa! Có mỗi cái túi con con thôi à.


Mẹ nó dùng cái chân khèo lên, đưa tay với lấy chiếc quần, lật qua, lật lại một lúc rồi gật gù: Uh. Toàn là túi giả không à! Rồi lấy tay xoa xoa cái đầu thằng nhỏ nói:


Thôi, ngoan nào, hôm sau mẹ mua cho cái khác nhiều túi hơn.


Nó nghe thấy như mở cờ trong bụng, đáp ngay:


-Thật thế không hả mẹ?!


-Thật mà!


-Mẹ nhớ hứa thật đó.


-Ừ. Thật chứ!


Nó cầm chiếc quần lên định mặc vào, nhưng lại nhìn thấy cái túi con con là lạ liền đưa ra trước mặt mẹ và hỏi:


-Cái túi quần này để làm gì hả mẹ?


-Thì để đựng chứ để làm gì nữa !?


-Bé xíu thế này thì biết đựng cái gì bây giờ?


-Thôi! Đi hỏi bố ấy! Để mẹ nghỉ lát!


Thằng nhỏ lại ỉu xìu ngồi co mình một góc giường. Mẹ nó cũng không biết là dùng để đựng cái gì nữa, mặt mày thêm chút bực bội vì đang mệt mỏi, lại phải trả lời những câu hỏi không đâu của thằng nhỏ thì ông chồng mang chiếc quần lững sáu túi mở cửa bước vào .....
                                            (Còn tiếp...)


Posted by LÊ TRANG TUẤN on 10:52:00. Filed under . You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0. Feel free to leave a response

Recently Commented

Recently Added

Google+