Con chuột,cột điện và nhành cây trứng cá!
Con chuột.
Giữa trưa mùa hè nóng nực, vừa mới đặt chiếc laptop xuống giường sau một ca làm về. Chưa kịp thay bộ áo quần công sở đã nghe tiếng phụ nữ hớt ha hớt hải gõ cửa với cái giọng ẻo la, ẻo lả: Anh ơi! Anh gì ơi!.. Quay vội ra cửa, nhìn chưa rõ thân quen đã được kêu cứu: “Anh ơi! Anh sang đuổi giúp con chuột với. Gì mà kinh quá!”. Tiếng nhờ vả, thoáng chút ái ngại nhưng rồi cũng phải sang đuổi giúp em. Sau một hồi lùng sục hết mọi ngóc ngách căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông, vẫn không thấy chuột đâu đâu. Em cứ í a, í ới: “Đuổi giúp em đi, chứ mỗi lần thấy chuột là em khiếp đảm!”. Ngẫng đầu nói với em chưa dứt câu: “Người không sợ lại sợ chuột!”. Em đáp ngay tắp lự: “Không! Chuột nó mò vào phòng rồi lại leo lên nệm, lên gối là em cứ run run lên à!...”.
Vậy mà, lúc nãy giờ cứ nghĩ em lùng sục cùng tôi, ai dè em cứ đứng trên nệm, vươn mình ngang qua đầu tôi, đặt một tay chống bên bức tường, tay kia cầm cái que cứ khua khoắng như đang chăm chú đuổi chuột, để chiếc áo hai dây dành cho mùa hè phấp phỏm bay theo nhịp thở của lồng ngực và chiếc quần không thể ngắn hơn được nữa cứ vén dần lên theo sức vươn của em, để lộ cặp chân mơn mởn, trắng nõn và cuốn hút theo chiều nghiêng của thân hình. Tôi bất giác giật mình rồi tủm tỉm cười, nói với em: “Chắc nó sợ chạy mất rồi!” Em bảo: “Không! Chắc nó còn quanh quẩn đâu đây thôi!”. Cố gắng săn lùng thêm chút nữa, nhưng kết quả vẫn không thấy dấu tích của nó ở đâu, dù chỉ là chiếc đuôi ngo ngoe ở đâu đó. Em thúc tôi: “Hay nó chạy vào trong xó bếp nhỉ!?”
Tôi bước theo em vào trong xó bếp, bên cạnh là chiếc phòng tắm. Thật sự hơi ngại ngần khi phải trở thành thám tử bất đắc dĩ khám phá cái xó xỉnh này của phụ nữ. Nhưng thôi! Đã giúp thì giúp luôn. Lật qua lật lại mấy thứ dụng cụ trong đó, chẳng thấy tăm dạng chuột đâ. Chỉ thấy cái lỗ thoát nước đen lòm, em liền lấy cái que lúc nãy giờ cầm trên tay chọc chọc, ngoáy ngoáy một lúc rồi tủm tỉm cười nói với tôi: Hay là nó chạy tọt mất theo lối này nhỉ?!
Tôi ừ một tiếng trong cái thở dài thườn thượt. Em giục tôi: “Thôi anh về nghỉ trưa đi. Chắc nó chạy mất rồi đó!” Tôi chào ra về, và em không quên rối rít cảm ơn.
Trở về phòng. Tôi cứ tủm tỉm cái hành động sang đuổi chuột dùm. Chuột thì không thấy, nhưng hình như đã nhìn thấy cái đuôi ngo ngoe ở đâu đó. Có phải là mình đã nhìn nhầm hay là hoa mắt vì màu nắng, cái nõn nà hay là sự bất giác trong hồi hộp!?. Dù sao ta cũng phải nghỉ giấc để tối còn làm ca đêm! Thế rồi leo lên giường nằm nghỉ....
Giữa trưa mùa hè nóng nực, vừa mới đặt chiếc laptop xuống giường sau một ca làm về. Chưa kịp thay bộ áo quần công sở đã nghe tiếng phụ nữ hớt ha hớt hải gõ cửa với cái giọng ẻo la, ẻo lả: Anh ơi! Anh gì ơi!.. Quay vội ra cửa, nhìn chưa rõ thân quen đã được kêu cứu: “Anh ơi! Anh sang đuổi giúp con chuột với. Gì mà kinh quá!”. Tiếng nhờ vả, thoáng chút ái ngại nhưng rồi cũng phải sang đuổi giúp em. Sau một hồi lùng sục hết mọi ngóc ngách căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông, vẫn không thấy chuột đâu đâu. Em cứ í a, í ới: “Đuổi giúp em đi, chứ mỗi lần thấy chuột là em khiếp đảm!”. Ngẫng đầu nói với em chưa dứt câu: “Người không sợ lại sợ chuột!”. Em đáp ngay tắp lự: “Không! Chuột nó mò vào phòng rồi lại leo lên nệm, lên gối là em cứ run run lên à!...”.
Vậy mà, lúc nãy giờ cứ nghĩ em lùng sục cùng tôi, ai dè em cứ đứng trên nệm, vươn mình ngang qua đầu tôi, đặt một tay chống bên bức tường, tay kia cầm cái que cứ khua khoắng như đang chăm chú đuổi chuột, để chiếc áo hai dây dành cho mùa hè phấp phỏm bay theo nhịp thở của lồng ngực và chiếc quần không thể ngắn hơn được nữa cứ vén dần lên theo sức vươn của em, để lộ cặp chân mơn mởn, trắng nõn và cuốn hút theo chiều nghiêng của thân hình. Tôi bất giác giật mình rồi tủm tỉm cười, nói với em: “Chắc nó sợ chạy mất rồi!” Em bảo: “Không! Chắc nó còn quanh quẩn đâu đây thôi!”. Cố gắng săn lùng thêm chút nữa, nhưng kết quả vẫn không thấy dấu tích của nó ở đâu, dù chỉ là chiếc đuôi ngo ngoe ở đâu đó. Em thúc tôi: “Hay nó chạy vào trong xó bếp nhỉ!?”
Tôi bước theo em vào trong xó bếp, bên cạnh là chiếc phòng tắm. Thật sự hơi ngại ngần khi phải trở thành thám tử bất đắc dĩ khám phá cái xó xỉnh này của phụ nữ. Nhưng thôi! Đã giúp thì giúp luôn. Lật qua lật lại mấy thứ dụng cụ trong đó, chẳng thấy tăm dạng chuột đâ. Chỉ thấy cái lỗ thoát nước đen lòm, em liền lấy cái que lúc nãy giờ cầm trên tay chọc chọc, ngoáy ngoáy một lúc rồi tủm tỉm cười nói với tôi: Hay là nó chạy tọt mất theo lối này nhỉ?!
Tôi ừ một tiếng trong cái thở dài thườn thượt. Em giục tôi: “Thôi anh về nghỉ trưa đi. Chắc nó chạy mất rồi đó!” Tôi chào ra về, và em không quên rối rít cảm ơn.
Trở về phòng. Tôi cứ tủm tỉm cái hành động sang đuổi chuột dùm. Chuột thì không thấy, nhưng hình như đã nhìn thấy cái đuôi ngo ngoe ở đâu đó. Có phải là mình đã nhìn nhầm hay là hoa mắt vì màu nắng, cái nõn nà hay là sự bất giác trong hồi hộp!?. Dù sao ta cũng phải nghỉ giấc để tối còn làm ca đêm! Thế rồi leo lên giường nằm nghỉ....