|

Tăng giải pháp, dồn bí cho dân!

Sau đề xuất thu phí đề xuất thu phí lưu thông hằng năm đối với ôtô, xe máy gửi Bộ Tài Chính hồi đầu tuần trước nhằm hạn chế tình hình ùn tắc giao thông, đã không nhận được sự đồng thuận của dư luận xã hội, vì đã chạm vào quyền sở hữu-sử dụng và hạn chế quyền công dân từ một quyết định của cơ quan có thẩm quyền khi họ đã thực hiện mọi nghĩa vụ của luật pháp như đăng ký, bảo hiểm, giấy phép lái xe… , Tp. HCM vừa trình HĐND TP phương án -Thu phí xe ô tô đi vào đường gây ùn tắc giao thông- Giải pháp thu phí được dẫn rằng: Sử dụng công nghệ định vị toàn cầu GPS mà Quốc đảo Singapor đang áp dụng! (Vnexpress 18/10/2008).

Thực tế, vấn nạn ùn tắc giao thông không đơn thuần xuất phát từ việc các phương tiện cá nhân lưu thông nhiều, mà còn do nguyên nhân khác. Cở sở hạ tầng lạc hậu, không đáp ứng kịp với sự gia tăng của phương tiện lưu thông. Quy hoạch đô thị vẫn còn nhiều bất cập. Tỷ lệ đất dành cho giao thông quá ít . Trong quá trình đô thị hoá, các trung tâm mua sắm, trường học, bệnh viện, công sở … đều nhằm vào các vị trí trung tâm để xây dựng. Đường xá lại bị đào bới, rào chắn bởi những lô cốt xây dựng như “rùa bò” quanh năm….


Rõ ràng, không thể đưa ra giải pháp tốt khi chỉ nhìn nhận và giải quyết vấn đề từ những vụ việc đang diễn ra mà cần tìm hiểu nguyên nhân sâu xa để có hướng giải quyết tối ưu. Với hệ thống cơ sở giao thông hiện tại, liệu tăng thu phí phương tiện lưu thông cũng chưa hẳn giảm được ùn tắc, bởi người dân vẫn phải chọn cho mình một loại phương tiện thuận tiện nhất để đi làm, đi học... Nếu đi vào đường ùn tắc mà phải đóng thêm phí, đó là chuyện ngược đời. Giải pháp hoá dồn thế bí cho dân!, bởỉ một điều phi lý: Tại sao đi vào đường ùn tắc lại phải đóng phí? Cách làm khác xa với các nước láng giềng. Như Thái Lan, Singapor khi xe đang tham giao thông gặp cảnh ùn tắc, nếu muốn tránh ùn tắc thì có thể chạy lên đường cao tốc, chống ùn tắc. Khi đó chủ phương tiện mới phải chịu tính phí lưu thông!

Cũng trong giải pháp này, một hướng giải quyết vấn nạn ùn tắc giao thông từng được đề cập cuối năm trước, lưu ý đến việc phát triển mạng lưới hệ thống giao thông công cộng, các giải pháp đồng bộ như lệch ca, lệch giờ, di dời các trường học, bệnh viện ra khỏi khu vực trung tâm thành phố. .. Song, vấn đề sẽ không giải quyết được khi các dịch vụ công ích chưa đáp ứng đuợc nhu cầu của người dân. Nếu, việc bố trí lệch ca, lệch giờ thành công mà các tuyến xe buýt chưa thể đưa người lao động đến công sở thì lựa chọn phương tiện cá nhân vẫn là duy nhất. Nếu, xe buýt chưa thể sáng sớm đứng ở cổng đưa đón con em tới trường học đi, về và Nhà trường không lưu giữ học sinh lâu hơn sau khi tan trường thì cái cảnh vội vàng chạy xe máy đến đứng chờ con ở cổng trường sau mỗi giờ tan trường, tan sở vẫn tiếp diễn. Giờ cao điểm lại phải chịu cảnh ùn tắc giao thông.
Thế nên, một giải pháp thiếu tính tổng thể, không giải quyết được nguyên nhân sẽ khó nhận được sự đồng thuận của lòng dân, thi một quyết định dù có thẩm quyền ban hành cũng trở nên cứng nhắc, bất hợp lý khi cứ thấy khó lại buộc người dân chấp nhận, vô tình đã xâm phạm đến những quyền năng cơ bản nhất, thiết thực nhất của con người để phục vụ cuộc sống.

CL 19/10/2008

Posted by LÊ TRANG TUẤN on 10:33:00. Filed under . You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0. Feel free to leave a response

Recently Commented

Recently Added

Google+