HAT THOC NONG DAN
Hạt thóc chia đều….
Theo số liệu Tổng cục thống kê vừa công bố thì, năng suất lao động xã hội tính bằng GDP theo giá thực tế chia cho một lao động động làm việc của Việt Nam là 22,46 triệu đồng người. Trong đó năng suất cho mỗi lao động ngành nông, lâm chỉ đạt 7,09 triệu quá thấp so với các ngành nhà hàng, khách sạn 45,78 triệu, y tế, giáo dục 27,37 triệu, các ngành dịch vụ khác 57,55 triệu….(TN ngày 14/05/2007). Nguyên nhân dẫn đến năng suất lao động thấp là số lao động chiếm tỷ trọng lớn(52,1%), thời gian nhàn rỗi còn nhiều (chiếm 20%), năng suất cây trồng, con vật nuôi thấp (lúa chỉ 48,9% tạ/ha)….Thế nên dẫu tốc độ tăng trưởng kinh tế đạt trên 7% cho năm 2006, nhưng mối lo ngại về khoảng cách giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa các lao động làm các ngành nông, lâm nghiệp với các ngành nghề, dịch vụ khác trong quá trình đô thị hóa lại càng dãn rộng ra đang là một thách thức. Mọi nỗ lực của Đảng và Nhà nước nhằm níu kéo đưa nông dân thóat nghèo bằng các chính sách xem chừng khó cứu vãn khi một hạt thóc đang gồng mình gánh hơn 30 khỏan thu. Với năng suất lao động thấp, đất đai ngày càng bị thu hẹp bởi tiến trình đô thị hóa khiến người nông dân bỏ đi xa làm ăn quá nhiều, như tỉnh Thái Bình con số đã lên tới 45% (NTNN 13/04/2007). Hạt thóc phải chia đều cho đủ các loại phí. Từ an ninh quốc phòng, thủy lợi, bảo vệ thực vật đến xây dựng trường học, giao thông nông thôn…. Người nông dân suốt năm "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" để làm nên hạt gạo, bát cơm "dẻo thơm một hạt" nhưng "đắng cay muôn phần" không chỉ vì thiên tai, bão lũ, hạn hán còn thêm các loại phí. Thật quá phi lý, khi Nhà nước chủ trương giảm thuế nông nghiệp để giảm bớt gánh nặng cho nông dân, nhưng lại phải đóng các loại phí nhiều hơn bội phần. Chất lượng cuộc sống, sự hưởng thụ về tinh thần, văn hóa, y tế, giáo dục…của 70% dân số với thu nhập bình quân 300-400 USD/năm ngày càng giảm sút, tụt hậu so với thành thị quá xa. Song lại là nơi tiếp nhận các loại "Rác" của thành phố đỏ về hội đủ các tệ nạn mại dâm, ma túy…
Nhưng, dẫu phải đóng góp để hy vọng con em được tới trường để có một tương lai xán lạn, hay cho đồng lúa được tươi tiêu chờ ngày múa bội thu… thì vẫn chưa phải là điều đáng buồn lòng hơn bằng câu chuyện mà bao dịp về lại quê hương ăn tết mà tôi được nghe. Trong dự án làm đường liên thôn, liên xã, bê tông hóa đường thôn xóm có hạng mục "Nhà nước và dân dân cùng làm". Không rõ Nhà nước chi ra bao nhiêu nhưng UBND xã lại "nhờ" cán bộ và nhân dân đi vay ngân hàng. Cán bộ thì 10 triệu, dân thì 5 triệu với lãi suất 1.1% do UBND xã trả. Đến kỳ hạn, UBND xã vẫn chưa có tiền đưa cho dân nên lại bắt dân vay theo diện xóa đói giảm nghèo với lãi suất 0,5%, tương ứng với số tiền vay trước đó mới được nhận tiền trả cho ngân hàng. Nghĩa là dân phải vay tiền ngân hàng tiếp lần nữa nộp cho UBND xã thì mới có tiền lấy trả khoản gốc cho ngân hàng lần vay trước với lời hứa khi nào bán được đất sẽ trả hết (?!). Trong khi đó, đất đai tại những điểm có thể bán và được phép bán cho dân thì đã được bán hết. Một cái hồ cá lớn nằm ngay UBND xã cũ đã được bán cho dân xây nhà rồi, còn cái UBND xã cũng bị bán nốt để di dời về chổ khác. Không biết UBND xã rồi sẽ lấy nguồn thu từ nơi đâu khi đất đã bán hết để đưa tiền cho dân trả lại gốc cho ngân hàng (?). Thế mà lương hưu 130 của các cán bộ từng công tác tại xã mỗi tháng 4-5 trăm ngàn đồng cũng nợ đến những ba tháng của năm trước. Còn năm nay thì cũng trả chậm hơn một tháng. Lương là do ngân sách Nhà nước trả. Vậy lý do nào mà UBND xã lại phải trả chậm, và nợ(?)… Dẫu người dân thấy phải đóng góp nhiều, cũng chỉ biết than vãn thôi. Chứ ai đứng lên kiện cáo, hay hỏi han cho tỏ tường đâu(?). Bởi có kêu cũng chịu. Lãnh đạo UBND cấp xã đã qua mấy nhiệm kỳ. Nếu có sự thay đổi lãnh đạo sau này thì ai sẽ là người đứng ra chịu trách nhiệm cho món nợ ngân hàng đó của người dân (?). Nhưng chắc chắn một điều rằng các vị cán bộ đó không thẻ làm việc mãi được, mà sẽ có người kế tục !. Lúc đó sẽ như thế nào đây (?). Giá như các loại phí mà nhân dân đóng góp lại được đáp trả bằng việc cung cấp dịch vụ như ý muốn của người dân thì khỏi phải bàn. Vậy mà an ninh thôn xóm vẫn không được bảo đảm. Từng là nơi xảy ra nhiều vụ mất trâu, bò-tài sản quý giá nhất trong gia đình nông dân-"con trâu là đầu cơ nghiệp" ở những năm 90 của thế kỷ trước và có phần được hạn chế khi vụ án trộm trâu bò được đưa ra xét xử. Nhưng dịp tết vừa rồi, mới chỉ mồng ba tết, đang là lúc rất nhiều người vui tết thì người dân đã phải đi thu hoạch ngô (bắp), nếu để chậm là người khác "thu hoạch dùm" mất… Trước khi viết những dòng này, người viết đã liên lạc với những người thân quen để xác minh lại lần nữa, nhưng tình hình chưa có gì thay đổi lớn.
"Hạt thóc chia đều, dẫu no, dẫu đói" cho những ngày người nông dân cùng nhân dân cả nước "góp lửa" , sức người, sức của để nuôi quân, thực hiện thành công qua hai cuộc chiến trường kỳ, góp phần tạo nên thắng lợi vinh quang cho tổ quốc. Khẳng định vai trò của tầng lớp tiên phong của Đảng trong liên minh giai cấp công-nông. Song liệu có đủ sự kiên nhẫn để "giữ vẹn tình người" để nhận lấy "muối mặn, gừng cay" mãi hay không khi cái nghèo vẫn còn đeo đẳng, sự tụt hậu lại lùi về quá xa và sự hưởng thụ các thành quả của một xã hội phát triển vẫn là niềm mơ ước khi quá trình đô thị hóa đang thu hẹp những quyền và lợi ích của người nông dân mà việc nhường đất cho các công trình là một ví dụ (?) . Câu trả lời đang chờ đợi sự quan tâm từ các chính sách đối với người nông dân.
15.06.2007 letrangtuan