|

Con đường hội nhập

Con đường ta đang đi…

lagiangbenmieu’blogger

Khi tiến trình CNH-HĐH đã làm nên những kỳ tích trong suốt hai mươi năm đổi mới với nền kinh tế tăng trưởng bình quân luôn ở trên 7% trong những năm gần đây. Cơ sở hạ tầng kinh tế kỹ thuật được chú trọng đầu tư phát triển. Các khu công nghiệp, kinh tế, chế xuất có mặt hầu khắp cả nước cũng chính là lúc cơn lốc đô thị hoá đi vào vòng xoáy tăng tốc. Những khu dân cư, những vùng đất đồi cho đến những cánh đồng bát ngát màu xanh nay được khoác lên mình dáng dấp của những đô thị có thể đã được định hình hoặc sẽ được định hình trong tương lai mà quy mô thì chưa thể cho một lời khẳng định rằng như thế nào ? tầm cỡ ra sao? ở hiện tại. Dĩ nhiên hiệu quả kinh tế thì mỗi nơi mỗi khác và ít nhiều đã đóng góp rất lớn vào sự tăng trưởng kinh tế. Nhưng, xét một cách khách quan cho tổng thể thì hiệu quả của nó chưa mang đến cho người dân, đặc biệt đối với người dân nghèo sự hưởng lợi hay giá trị thịnh vượng, bền vững. Chỉ thấy nguồn lực kinh tế từ nguồn ngân sách Nhà nước và từ các nguồn vồn vay đã và đang đầu tư cho phát triển cơ sở hạ tầng hiện đang bộc lộ những khiếm khuyết. Những dự án chậm trễ và có thể không thực hiện được đã và đang hiện diện ngày càng nhiều. Ai cũng nghĩ đó là sự phát triển tất yếu đầy khách quan trong tiến trình hội nhập kinh tế ngày càng sâu với thế giới, nhưng thực sự nó lại thiếu tính thực tế và không thuyết phục đối với người dân. Tốc độ đô thị hoá đã đẩy lùi người dân về một góc của xã hội với rất nhiều cách hiểu. Họ bị mất đất sản xuất, nghề nghiệp thất thường, cái nghèo về kinh tế, khó khăn trong tìm kiếm việc làm lại càng chật vật khiến sự đầu tư cho tương lai vào nghề nghiệp, học hành của con cái trong bối cảnh giá cả ngày càng gia tăng trong đó không ít thứ vẫn còn mang dáng dấp của sự độc quyền mà cho dù tiến trình cải cách có nhanh đến mấy khi gia nhập WTO vẫn chưa thể xoá bỏ được một sớm một chiều. Các nhà máy tại các khu kinh tế, công nghiệp, chế xuất vẫn chưa thể thu nhận được hết lực lượng lao động. Thậm chí nhiều người dân không có được một nơi ở ổn định như xưa. Vậy mà, rất nhiều khu đất vàng, tại những vị trí đắc địa với cơ sở hạ tầng đã đầy đủ vẫn còn chờ nhà đầu tư để chuyển nhượng với giá cả cao ngất trời. Vốn đầu tư từ ngân sách Nhà nước và quyền lợi của người dân từ đất đai tưởng chừng như đã được hiến dâng một cách vô điều kiện để nhìn thấy sự không minh bạch, rõ ràng sẽ sang nhượng tất cả các nguồn vốn của xã hội và người dân đã dồn thêm công sức vào đó với những điều kiện khiến rất nhiều nhà đầu tư mơ ước. Có nhiều cách để tư hữu đất đai và nâng giá trị của nó lên hàng chục lần, chỉ cần nắm bắt được thông tin quy hoạch, thiết kế và "xí phần" ngay là có thể sinh lợi. Thế mà cứ ngỡ "đất của ta, thành phố của ta" nhưng tương lai sẽ cho ta thêm những nhà "tư sản đất đai”… Hãy chịu khó suy nghĩ một chút. Người dân từ chổ có công ăn việc làm ổn định, tuy nghèo nhưng vẫn đảm bảo cuộc sống bình dị, bổng chốc công việc làm ăn bị đình đốn, dang dở và rồi trở thành thất nghiệp, thì dù có được trợ cấp hàng tháng nhưng cũng chỉ có thời hạn mà hầu như không có sự chuẩn bị gì nhiều. Rốt cuộc phải bán "lúa non" cho những gì còn sở hữu để đảm bảo mưu cầu cuộc sống như một điều tất yếu và cơ hội lại dành cho những người có tiền. Dẫu cho cái thực tế đó đã khiến cho các cấp lãnh đạo đã thực hiện nhiều biện pháp và can thiệp bằng cả những chính sách nhưng khó có thể khoả lấp hết những âu lo của người dân. Bởi, có rất nhiều chủ trương, chính sách nhằm hỗ trợ cho người dân cũng như đưa sự phát triển của đất nước đi lên vẫn không được thực hiện một cách trôi chảy, nhất quán khi bộ máy hành chính vẫn không thể vượt qua sức ỳ trong một bộ phận "công bộc" dẫn đến rất nhiều chính sách, bộ luật, nghị định từ lúc ra đời đến lúc sửa đổi mà vẫn chưa thể đi vào cuộc sống. để cho những kẻ cơ hội có thể trì hoãn được chừng nào để còn kiếm lợi thì cứ thế mà trì hoãn. Thử nhìn nhận một con số trong sáu tháng đầu năm, nền kinh tế tăng trưởng với tốc độ cao nhất trong năm năm gần đây, đầu tư phát triển xã hội đạt 38,4% GDP, cam kết đầu tư nước ngoài tăng 55% so với cùng kỳ năm trước... Cái tốc độ ấy cứ tăng dần nghĩa là vốn của xã hội đầu tư vào càng lớn. Nhiều dự án lớn cứ ngâm mình mà chờ lượng vốn đầu tư thật lớn, phải trở thành những biểu tượng thế này, thế kia trong nay mai của không ít lãnh đạo địa phương, đã biến nó thành những phân lô nhỏ lẻ của những ai biết chớp lấy thời cơ cho một tương lai kinh doanh các dịch vụ "ăn theo” mà không bao giờ biết nghĩ phân lô "dự án" để cho các nhà đầu tư cùng liên kết, hợp tác để hoàn thiện nó. Chính cái sự dồn dân thiếu quy hoạch tổng thể, chi tiết đã đẩy cái giá đất lên cao ngất ngưởng trong những năm qua vì các đại gia cứ “găm đất chờ thời”, những người dân có chút “của ăn của để” cũng kiếm lấy một vài lô giữ cho con cái sau này… Kết quả, chỉ nhìn thấy sự phát triển bề nổi của xã hội ở những khu đô thị, nhà cao tầng của một nhóm người, riêng người dân thực sự chưa được hưởng lợi nhiều từ thành quả của sự phát triển mà ngày càng phải chịu nhiều áp lực cuộc sống hơn…Tính bền vững của quá trình phát triển của một đất nước phải được quyết định từ nội lực mà cốt lõi là sự giàu mạnh của người dân khi cuộc sống tinh thần vật chất được đáp ứng tốtCon đường mà chúng ta đã lựa chọn tất yếu buộc chúng ta phải đi theo. Hội nhập kinh tế thế giới buộc chúng ta phải cải cách, đổi mới để hoàn thiện các thể chế luật pháp, nhằm đáp ứng tốt hơn cho công cuộc điều hành quản lý đất nước mà những bài học của người đi trước buộc chúng ta phải thận trọng hơn cho đường đi, nước bước của mình. Nếu không khi tài nguyên thiên nhiên đã khai thác hết nghĩa là chúng ta mất đi hẳn những lợi thế nếu không biết kết hợp để khai thác hết những chuỗi giá trị của nó mang lại. Khi đó rừng vàng biển bạc ngày nào sẽ trở thành bãi sa mạc xuất phát từ những đại công trường hôm nay, trong nay mai.

Đà nẵng: 29.06.2007

Lê Trang Tuấn

Posted by LÊ TRANG TUẤN on 16:33:00. Filed under . You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0. Feel free to leave a response

Recently Commented

Recently Added

Google+