|

Entry for July 26, 2007 Thuế thu nhập cá nhân: Một vài suy nghĩ

Vài suy nghĩ về thuế thu nhập cá nhân.
(... Tiếp theo bài trước)
Việc đưa lãi tiết kiệm vào chịu thuế hiện có nhiều ý kiến không đồng tình, vì theo tính tóan với mức trượt giá của đồng tiền thì với lãi suất như hiện nay việc đưa tiền gửi tiết kiệm thực chất không có lãi nếu có cũng chẳng đáng là bao. Mặc dù theo tính tóan của ban soạn dự thảo thì chỉ những người có số tiền 700 triệu trở lên gửi vào ngân hàng mới phải chịu thuế. Cho nên người dân sẽ không gửi tiền vào ngân hàng mà có thể mua vàng, ngoại tệ cất giữ hơn là gửi vào ngân hàng. Nghĩa là ngân hàng khó huy động các nguồn vốn trong cộng đồng, mà cơ quan thuế sẽ không thể thu thuế từ thu nhập của người đáng lẽ ra phải nộp thuế do giá trị của vàng, ngoại tệ tăng giá theo thị trường. Nên quan điểm mọi thu nhập trên mức đánh thuế đều phải tính thuế không được sàng lọc hết các đối tượng phải nộp thuế. Vậy mức thuế nào để đánh thuế vẫn là bài tóan khó để cho lời giải là giải pháp thích hợp, hòan hảo, khi mà việc đánh thuế căn cứ vào lương được cho rằng lương không đủ sống thì căn cứ như thế nào đây ?. Do đó, nên đặt ra tiêu chí để đánh thuế là "mọi nguồn thu nhập đều phải đánh thuế và mức chịu thuế sẽ được tính theo cách phù hợp cho từng mức". Nếu không mọi quan điểm, tiêu chí đặt ra sẽ bị khiên cưỡng trong các điều luật. Và tiêu chí " Những ai lấy đi của xã hội nhiều của cải thì phải đóng thuế cao nhất" cũng xác đáng. Bởi chính xã hội đã tạo lập nên cấu trúc cơ sở hiện tại để cho anh kiếm được nhiều tiền hơn thì anh phải đóng góp thuế cao hơn để phục vụ, đóng góp cho mục đích phát triển xã hội được tốt hơn. Đó là điều hòan tòan xác đáng và mang tầm ý nghĩa nhân văn, cao đẹp của xã hội, của luật pháp vì cộng đồng. Quan trọng vẫn là cách tính thuế như thế nào để người đóng thuế không phải đóng thuế hai lần để nhận lấy sự hài lòng, thỏa mãn của người đóng thuế xem đó như là nìềm vui hãnh điện dù ở bất cứ cương vị nào nếu anh đóng góp cho xã hội lớn. Do vậy, nếu áp đặt mức thuế ban đầu để tính thuế thì nên chăng lấy bình quân thu nhập GDP/người hàng năm để tính thuế được không ? hay phải cộng hay trừ bao nhiêu phần trăm đối với mức bình quân GDP/người hàng năm. Bởi, tốc độ tăng trưởng kinh tế hàng năm, chỉ số giá tiêu dùng, lạm phát cũng biến động theo. Nếu như mức bình quân đó đủ để đảm bảo cuộc sống cho một người ở mức trung bình thì nên cộng hay trừ vào bao nhiêu phần trăm là đủ?. Vả lại khi tốc độ tăng trưởng kinh tế cao, nghĩa là đời sống của người dân cũng tăng cao thì nhu cầu của người dân cũng cần được nâng lên. Do đó càng không thể áp dụng một mức thuế cho lâu dài được. Hơn thế, với nền kinh tế tiền mặt chiếm phần lớn trong các hoạt động giao dịch của đời sống kinh tế, dẫu có muốn đưa ra dự luật : "Mọi thu nhập đều phải chiụ thuế" là điều không thể. Nên, việc xác định đâu là chuẩn để xác định mức thu nhập chịu thuế với điều kiện thu nhập tối thiểu phải chịu thuế sau khi đã trừ thuế thì đối tượng nộp thuế vẫn đảm bảo được cuộc sống sinh hoạt ở mức trung bình của xã hội với ý nghĩa rằng đảm bảo cho việc tái sản xuất sức lao động cũng như những nhu cầu cần thiết nhất để sản xuất ra nhiều của cải vật chất cho xã hội để từ đó đóng góp cho xã hội được nhiều hơn ít nhất là từ tiền đóng thuế. Vậy đâu là chuẩn để áp đặt mức tính thuế, xác định được mức thu nhập đó đảm bảo cuộc sống của người nộp thuế?. Nếu áp mức thu nhập chịu thuế theo GDP/người chắc chắn sẽ không khả thi, bởi hiện tại chỉ số tăng trưởng kinh tế của đất nước tuy cao, nhưng thực tế đời sống của phần lớn người dân có thu nhập chưa thể tương xứng với tốc độ tăng trưởng GDP hàng năm, mà chỉ chiếm một phần rất nhỏ tầng lớp dân cư có thu nhập bằng giá trị bình quân GDP/người. Nến việc áp đặt mức thu nhập chịu thuế theo cách này khó mà nhận được sự đồng thuận của xã hội, và cũng chỉ thu thuế được rất ít. Việc áp đặt mức thuế đối với các trưòng hợp giảm trừ gia cảnh bao nhiêu là hợp lý cũng đang được tranh luận khá nhiều. Xin không nêu ra mức giảm trừ bao nhiêu là hợp lý cho mỗi người phụ thuộc. Song có một điều cần phải lưu ý rằng: Ngoài việc giảm trừ cho người phụ thuộc như nuôi con đi học, người ốm đau bệnh tật, mất sức lao động…trong gia đình, người đi làm có mức thu nhập chịu thuế vẫn phải có nghĩa vụ chăm sóc, phụng dưỡng, giữa cha mẹ với con cái, con cái với cha mẹ, anh chị em ruột và chính luật pháp đã trân trọng vốn văn hóa truyền thống đó của người Việt mình. Vậy thì, giả sử trong gia đình có nhiều người con có thu nhập ở mức chịu thuế, mà có bố mẹ, anh chị em… không tạo ra thu nhập hoặc có nhưng không đủ sống… thì như lẽ thường tình của truyền thống và bộ luật kia cũng quy định mọi người cần có trách nhiệm nuôi dưỡng, chăm sóc, thì việc phụng dưỡng ai cũng có quyền được khấu trừ khi có thu nhập ở mức chịu thuế, bởi là con cái, là cha, là mẹ, là anh chị em ruột của nhau thì không ai chịu kém ai trong việc này xét ở góc độ tình cảm gia đình thi ai cũng có quyền được chia sẻ gánh nặng đó. Phải chăng, vì dự thảo đã loại trừ đi một số đối tượng nộp thuế và chiếm phần lớn trong tổng dân số lao động nên với mức áp thuế như trong dự thảo đề xuất thì mỗi người phụ thuộc được khấu trừ đi 1,6 triệu đồng (?). Thêm một lý do nữa, rằng trong khi các chế độ đãi ngộ, chính sách, phúc lợi xã hội trên các lĩnh vực như y tế, GD, trợ cấp thất nghiệp, già cả, cô đơn chưa đầy đủ thì việc kháu trừ gia cảnh như vậy là quá ít và mức thuế lại quá thấp. Nên chăng cũng với việc đưa ra dự thảo thuế thu nhập thì cũng cần bắt đầu xây dựng các chế độ ưu đãi này thì xã hội đã có khả năng đảm bảo cuộc sống của người dân thì việc khấu trừ thuế vì điều kiện gia cảnh chỉ được phép tính trên một người có thu nhập nếu chúng ta kiểm sóat tốt thu nhập của mỗi công dân. …..
18.07.2007 Lê Trang Tuấn

Posted by LÊ TRANG TUẤN on 14:27:00. Filed under . You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0. Feel free to leave a response

Recently Commented

Recently Added

Google+