|

Thuế thu nhập cá nhân

Áp mức thuế nào ?!

Dự thảo thuế thu nhập cá nhân (TTNCN) đang được lấy ý kiến rộng rãi. hàng loạt ý kiến được đưa ra trên các phương tiện thông tin đại chúng, qua các cuộc hội thảo của các tổ chức chính trị xã hội. Tất cả đều xoay quanh vấn đề mức áp TTNCN bao nhiêu là đủ, khấu trừ gia cảnh như thế nào cho hợp lý, thuế suất cho các loại hình kinh doanh chứng khóan, chuyển nhượng vốn liệu có quá cao…Tất cả những vấn đề đó dường như chưa thể tìm thấy sự thống nhất. Thậm chí ngay cả bản dự thảo với những dự luật cũng chưa nhận được sự đánh giá cao của các cá nhân, tổ chức chính trị xã hội. Đặc biệt giới luật sư và bộ phận người dân có thu nhập ở ngưỡng chịu thuế như dự thảo đã đề ra. Với phương châm đánh thuế "Những ai lấy đi của xã hội nhiều của cải thì phải đóng thuế cao". Điều đó là hòan tòan xứng đáng. Bởi sống trong bất cứ xã hội nào, ngoài vấn đề tài năng thì người có thu nhập cao, tất yếu phải cậy nhờ vào cấu trúc hệ thống cơ sở hạ tầng kinh tế xã hội phát triển và tạo được cơ hội cho cá nhân người có tài năng, năng lực kiếm được nhiều tiền thì xã hội đã phải đầu tư vào đó không ít từ chính nguồn thu thuế của mỗi công dân (?). Nhưng, mức áp thuế bao nhiêu là đủ khi giá trị tiền lương cũng như mức tăng của nó cùng với sự trượt giá của đồng tiền và chỉ số giá tiêu dùng cứ tăng vùn vụt, chưa thể kiểm sóat tốt, cùng với nó chi phí cho các dịch vụ chăm sóc sức khỏe, GD… ngày càng tăng mà đối với các nước các chế độ phúc lợi này và cả vấn nạn thất nghiệp, già cả, neo đơn đều được đảm bảo. Nếu lây mức bình quân GDP/người hàng năm để đưa ra mức áp thuế hay cộng, trừ vào đó bao nhiêu phần trăm là vừa ? cũng là điều nên nghĩ tới. Bởỉ với tốc độ tăng trưởng kinh tế hàng năm cũng với sự phát triển của xã hội thì đời sống của mỗi công dân, nhất là với những người có thu nhập cao, tạo ra nhiều sản phẩm cho xã hội cũng cần phải được nâng lên để đáp ứng tốt cả nhu cầu vật chất lẫn tinh thần và khuyến khích họ hăng say làm việc, làm giàu cho bản thân cũng như xã hội (!?). Phải chăng, dự thảo đã loại trừ đi khỏang 70% trăm dân số làm nông nghiệp không vào diện chịu thuế và một sô đối tượng khác nên mới đề ra mức áp thuế 4 hoặc 5 triệu/tháng (?). Liên quan đến mức áp thuế, việc gửi tiền tiết kiệm cũng phải đưa vào chịu thuế mà đã có những ý kiến không tán thành vì nó sẽ không khuyến khích người dân gửi tiết kiệm mà sẽ mua vàng, ngoại tệ cất giữ sẽ khiến ngân hàng khó huy động vốn dù rằng những người soạn thảo ra dự luật đã tính tóan với lãi suất như hiện chỉ có những ngưòi có 700 triệu đống trở lên gửi vào ngân hàng có lãi phát sinh chịu thuế và chỉ khỏang 0,53% thu nhập từ lãi chịu thuế. Nhưng giá trị đồng tiền trong bối cảnh giá cả leo thang, lạm phát luôn ở mức cao thì thực tế người gửi tiết kiệm liệu có sinh lời ? Trong nền kinh tế tiền mặt đang chiếm phần lớn trong dân, thì việc kiểm sóat thu nhập là rất khó khăn. Nên việc áp đặt mức thuế như dự thảo chỉ có thể tận thu đối với các công chức nhà nước và các chủ doanh nghiệp chiếm phần lớn, còn lại thì rất khó kiểm sóat nên việc đề xuất cấp mã số thuế cho mỗi công dân đang nhận được sự nhất trí cao. Song cái thói quen dùng tiền mặt trong mọi hoạt động giao dịch của nền kinh tế liệu có thể loại bỏ một sớm, một chiều khi người dân đóng học phí cho con cái, và nhiều thứ lệ phí khác cũng chỉ nhận lấy tờ biện lai liệu có đủ giá trị pháp lý để thanh tóan. Ngay cả những người chuyên mua sắm ở siêu thị cũng chỉ nhận biên lai rồi cũng vứt đâu đó chứ ít ai nghĩ đến chuyện lấy hóa đơn. Liên quan đến việc áp mức thuế thu nhập cho những cá nhân có người sống phụ thuộc cũng đang có sự tranh luận gay gắt. Trong khi mức áp thuế dự thảo đưa ra chưa đảm bảo cho mức sống bình quân của người dân thành thị, thì việc khấu trừ 1,6 triệu cho một người phụ thuộc vẫn còn quá ít. Nhưng nếu như một gia đình có nhiều người con có mức thu nhập chịu thuế thì theo luật hôn nhân và gia đình thì con cái ai cũng phải có nghĩa vụ chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ, anh chị em ruột… trong gia đình. Thì từ chính quyền lợi và tình cảm của người Việt mình thì ai cũng có được cái quyền đó và có quyền chia sẻ thu nhập như bất cứ thành viên nào trong gia đình có thu nhập chịu thuế, để cho người thân của mình được sống cuộc sống an bình, thoải mái như bao con người khác. Vậy nên, dự thảo đưa ra mức giảm trừ gia cảnh đã tỏ ra thiếu tính thuyết phục vì lý do mơ hồ và đụng luật. Cũng lý do mơ hồ, trong dự thảo lại khấu trừ khi tính mức thuế cho các giao dịch phát sinh mà người có thu nhập chịu thuế phải nộp sẽ được trừ chi phí quản lý. Với người quản lý giỏi, tài năng, chắc chắn sẽ là người tốn ít chi phí quản lý hơn, không lẽ chi phí quản lý ít, nghĩa là họ có thu nhập cao hơn người quản lý kém lại phải chịu thuế cao hơn. Như vậy đâu thể khuyến khích họ hăng say làm việc, và tạo ra nhiều sản phẩm cho xã hội?, làm giàu cho bản thân vầ xã hội được ?. Vậy đâu là mức khấu trừ cho chi phí quản lý để chứng tỏ là hợp lý, hợp tình với mức chịu thuế. Rõ ràng việc áp dụng mức khởi điểm chịu thuế đang vấp những lý do khách quan khó lòng làm thỏa mãn những người nộp thuế. Nên việc đề xuất mọi thu nhập đều phải nộp thuế có vẻ như hợp lý hơn, nếu chia tổng thu nhập theo từng nấc thang phù hợp cho tất cả mọi đối tượng, thì dù người có thu nhập thấp phải nộp một giá trị thuế rất nhỏ, rất tượng trưng cũng cảm thấy hài lòng

20.07.2007
Lê Trang Tuấn

Posted by LÊ TRANG TUẤN on 14:21:00. Filed under . You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0. Feel free to leave a response

Recently Commented

Recently Added

Google+